10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới, mối lo ngại về việc người ăn thịt người đã từng khiến xã hội hoang mang thế kỷ XX. Issei Sagawa, kẻ giết và ăn thịt bạn gái nhưng vẫn...

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới, mối lo ngại về việc người ăn thịt người đã từng khiến xã hội hoang mang thế kỷ XX. Issei Sagawa, kẻ giết và ăn thịt bạn gái nhưng vẫn trắng án và đang sống thảnh thơi ở Nhật Bản, còn một kỹ sư tin học ở Đức lại đăng quảng cáo để tìm người sẵn sàng biến thành món ăn của anh ta.

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Đội bầu dục Stella Maris

Ngày 13 tháng mười năm 1972, đội bóng trên đường từ Montevideo, Uruguay đến Santiago Chile để chơi một trận đấu. Cuồng phong cùng tuyết rơi ảnh hưởng đến chuyến bay khi nó đi qua dãy Andes. Vỉ thời tiết xấu và phi công mắc sai lầm khiến máy bay đâm vào đỉnh của một ngọn núi vô danh ngay biên giới Chile và Argentina. Các cuộc tìm kiếm từ ba quốc gia trong 11 ngày hoàn toàn vô ích khi nỗ lực tìm kiếm phi hành đoàn gồm 45 người không thành công và tất cả hành khách được cho là đã chết. Điều tiếp theo là một trong những ví dụ tuyệt vời nhất về sự sinh tồn của con người được ghi nhận lại. Dù không có thức ăn hay độ ấm, 16 người trong đội ở trên đỉnh núi hơn hai tháng, vượt qua mùa đông tàn bạo khi họ bắt buộc phải ăn những phần còn lại của các đồng đội đã chết trước khi được giải cứu.

Ngày 12 tháng 10, chiếc máy bay Động cơ tuốc bin cánh quạt Fairchild FH-227D của Không quân Uruguay cất cánh từ Sân bay Quốc tế Carrasco. Chuyến bay chở các thành viên câu lạc bộ bóng bầu dục "Old Christians" của Montevideo đến chơi với đội Old Boys tại Santiago. Thời tiết xấu bắt họ phải trải qua một đêm tại Mendoza (Argentina) ở chân dãy núi. Chuyến bay tiếp tục vào buổi chiều ngày 13 tháng 10 để tới Santiago. Do lỗi dẫn lái, phi công bảo cho nhân viên kiểm soát không lưu tại Santiago là họ đang ở trên Curicó (Chile). Sau này, lỗi này đã gây khó khăn cho việc tìm kiếm nơi máy bay rơi xuống.

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới (24)

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Đội bầu dục Stella Maris

Máy bay bắt đầu chìm trong màn tuyết khi gặp dãy núi. Chiếc Fairchild đâm vào đỉnh Vô danh (về sau được đặt tên Cerro Seller), nằm giữa Cerro Sosneado và núi lửa Tinguiririca, gần biên giới Argentina và Chile. Máy bay rơi vào đỉnh núi ở độ cao 4.200 mét trên mực nước biển, đỉnh này kéo cánh bên phải ra khỏi máy bay mạnh đến mức bộ phận thăng bằng bị văng ra, tạo một lỗ to ở phía sau thân máy bay. Máy bay đâm vào đỉnh thứ hai, cánh bên trái bị kéo đứt, chỉ còn thân máy bay trong không trung. Cuối cùng, máy bay rơi xuống đất và trượt xuống dốc cao trước khi ngừng lại trong đống tuyết.

Trong số 45 hành khách, 12 người thiệt mạng trong chốc lát; năm người khác chết sáng hôm sau, và vào ngày thứ tám, một người nữa chết do bị thương. 27 người còn lại gặp nhiều khó khăn trong thời tiết lạnh lẽo trên núi. Nhiều người bị thương khi máy bay rơi, như gãy chân khi bị ghế máy bay đè lên. Những người sống sót thiếu các dụng cụ như kiếng đeo mắt để khỏi bị mù tuyết (tuy một trong những người sống sót cuối cùng, Adolfo "Fito" Strauch, có làm vài đôi kiếng râm để che nắng), áo lạnh, và giày phù hợp cho vùng núi tuyết. Tai hại nhất là việc không có dụng cụ y tế, nên hai sinh viên y khoa năm đầu tiên còn sống phải bó xương bằng những phần còn lại của máy bay.

Ba quốc gia gửi người tới để tìm chiếc máy bay. Tuy nhiên, họ không thể nhìn thấy chiếc máy bay màu trắng trong tuyết từ trên không trung, và họ ngưng tìm sau tám ngày. Các sinh viên trong số hành khách sống sót đã tìm thấy một radio xách tay trên máy bay và vào ngày thứ 11 Roy đã nghe tin rằng cuộc tìm kiếm bị hủy bỏ. Trong sách Alive: The Story of the Andes Survivors, dựa trên phỏng vấn với những người sống sót, Piers Paul Read miêu tả tình cảnh lúc họ nghe tin tức này:

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới (11)

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Đội bầu dục Stella Maris

Mọi người đang xúm quanh Roy, khi nghe được tin, họ bắt đầu khóc lóc và cầu nguyện, ngoại trừ Parrado; anh nhìn lên ngọn núi ở phía tây một cách bình tĩnh. Gustovo Coco Nicolich bước ra khỏi chiếc máy bay, và khi thấy mặt họ, biết được họ đã nghe gì... trèo vào cái lỗ qua đống vali và đồng phục bóng bầu dục, cúi xuống miệng hầm u tối, và nhìn các khuôn mặt ảm đạm đang ngước nhìn anh. "Các cậu", anh kêu lên, "có tin mừng rồi! Chúng ta vừa nghe được trên radio. Họ đã hủy bỏ cuộc tìm kiếm." Trong chiếc máy bay đông đúc chỉ có sự im lặng. Khi sự vô vọng về tình cảnh của mình cuốn chìm họ, họ khóc. "Làm sao mà là tin mừng được?" Paez quát Nicholich. "Vì nó có nghĩa là", nói, "chúng ta sẽ tự thoát ra khỏi nơi này." Niềm can đảm của đứa trẻ này đã ngăn trở được một sự tràn ngập của tuyệt vọng.

Những người sống sót chỉ có một số ít đồ ăn: vài thanh sô-cô-la, vài miếng kẹo, và chai rượu. Trong hai ngày sau tai nạn, họ chia đồ ăn này ra các phần nhỏ cho đỡ tốn. Fito cũng nghĩ ra một cách để làm tan tuyết thành nước uống.

Bất chấp việc chia khẩu phần nghiêm ngặt, nguồn thực phẩm chóng cạn. Thêm vào đó, xung quanh họ không có cây cối hay thú vật nào. Vì thế, những người này chỉ còn sống do quyết định ăn thịt của những người đã chết. Quyết định ăn thịt này thật không dễ dàng, tại vì phần nhiều là bạn quen cùng lớp. Trong sách Miracle in the Andes: 72 Days on the Mountain and My Long Trek Home năm 2006, người sống sót Nando Parrado nói về quyết định này:

"Trên núi cao, thân thể cần rất nhiều calo... chúng tôi đang bắt đầu chết đói, và không có hy vọng tìm ra thức ăn, nhưng cái đói đã đến đà không chịu nổi cho nên chúng tôi vẫn tìm... tìm đi tìm lại trong máy bay để tìm miếng ăn. Chúng tôi đã ăn thử da thuộc từ vali, tuy biết rằng chúng đã được nhúng vào các chất hóa học có hại hơn là có lợi. Chúng tôi đã xé ra ghế ngồi để tìm rơm, nhưng chỉ tìm được foam không ăn được... Tôi đã đi đến kết luận nhiều lần: nếu chúng tôi không ăn quần áo mình đang mặc, không còn gì khác để ăn trừ nhôm, nhựa, tuyết, và đá".

Mọi hành khách theo đạo Công giáo, và Piers Paul Read nhấn mạnh điều này trong sách của ông. Theo Read, một số người coi vụ này giống lễ Tiệc Thánh. Những người khác đầu tiên ngại ăn thịt này, nhưng sau khi thấy rõ là chỉ có thể sống bằng cách ăn thịt người, họ đổi ý vài ngày sau.

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới (10)

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Đội bầu dục Stella Maris

Tám người sống sót sau tai nạn chết vào tối ngày 29 tháng 10 vì tuyết lở trong khi họ ngủ đang trong thân máy bay. Sau đó, vài sinh viên cứ nhất định rằng cách sống sót duy nhất là leo qua dãy núi và kêu cứu. Do phi công phụ cứ nói trước khi chết là máy bay vừa qua Curico, họ tưởng là miền quê Chile chỉ còn cách vài kilômét về phía tây. Vài người khỏe mạnh nhất trong bọn đi về nhiều hướng để tìm đuôi máy bay và những bạn đã rơi khỏi máy bay ngay khi xuống đất. Một trong những cuộc tìm kiếm đó, họ tìm thấy thi hài của sáu người ở mực cao hơn. Nhiều người muốn ra tìm kiếm nhưng ngại vì khó đi bộ ở độ cao này và khó sống ngoài trời lạnh ban đêm.

Sau vài cuộc thăm dò, một nhóm cuối cùng bắt đầu lên đường, nhóm này bao gồm Nando Parrado, Roberto Canessa, và Antonio "Tintin" Vizíntin. Theo yêu cầu của Canessa, Parrado và Canessa mới đầu thử đi xuống về phía đông để tìm đuôi máy bay. Lần này họ tìm được đuôi, nó vẫn chứa đựng vài va li. Họ kiếm đồ ăn, sách hài, quần áo, và thuốc lá. Tintin cũng kiếm chất cách ly bọc ống; chất này sẽ có vai trò quan trọng để ra khỏi dãy núi.

Mới đầu sau khi tai nạn, những người còn sống thử xài radio trong buồng lái để kêu cứu. Tuy nhiên, họ nhận ra là radio này không có điện. Thợ máy của máy bay sống sót sau tai nạn (nhưng về sau chết trong vụ tuyết lở) nói là bộ pin của chiếc Fairchild được xếp trong phần đuôi bị mất.

Khi tìm thấy đuôi, họ cũng kiếm bộ pin. Tuy nhiên, nó nặng quá, không thể mang nó qua thân máy bay. Thay vào đó, họ quyết định khuân radio qua phần đuôi. Bọn sinh viên lại lên núi và xin trợ giúp của Roy Harley, một trong những người còn sống trẻ nhất, và người giỏi nhất về máy móc. Sau vài ngày thử, Harley và Canessa hiểu là radio không còn sửa được, và những người này trở lại máy bay. Hồi đó mọi người không biết là radio không chạy bằng pin, mà nó chạy bằng điện năng của các động cơ máy bay.

Bây giờ rõ ràng là chỉ có thể leo qua dãy núi về phía tây. Tuy nhiên, họ cũng hiểu là phải tìm cách sống qua đêm để có thể đi tới nơi. Vào lúc này có người đề nghị làm túi ngủ. 34 năm sau, Nando Parrado có nói về việc làm chăn chui trong cuốn sách Miracle in the Andes của ông.

Sau khi làm túi ngủ, một người nữa, Numa Turcatti, thiệt mạng do bị thương. Canessa cuối cùng đổi ý và quyết định lên đường, và ba người bắt đầu lên núi ngày 12 tháng 12.

Ngày 12 tháng 12 năm 1972, khoảng hai tháng sau tai nạn, Parrado, Canessa, và Vizintín bắt đầu leo lên núi. Parrado đi bộ đằng trước, nhiều khi phải ngừng lại để cho hai người kia theo kịp. Tuy trời vẫn lạnh lẽo, chăn chui (làm bằng chất cách nhiệt của đuôi máy bay) làm họ có thể sống qua đêm.

Ngày thứ ba của cuộc tìm kiếm, Parrado tới đỉnh núi trước hai người kia. Anh thấy một cảnh tượng làm anh muốn xỉu. Trải ra mãi tận chân trời là núi. Thấy hình "Y" nhỏ ở xa, anh đoán ra lối để ra khỏi dãy núi, và nhất định không từ bỏ hy vọng. Do biết là cuộc tìm này sẽ tốn sức hơn họ tưởng, Parrado và Canessa đòi Vizintín quay trở lại nơi tai nạn, tại vì khẩu phần sắp hết. Anh này quay về tới nơi xảy ra tai nạn chỉ ba giờ sau.

Parrado và Canessa đi bộ vài ngày nữa, tới cuối cánh đồng băng vĩnh cửu. Tối thứ chín, Parrado và Canessa ngồi xuống nghỉ. Trong lúc Parrado đang kiếm gỗ để đốt lửa, Canessa nhận ra người đàn ông cưỡi ngựa ở bên sông kia, và kêu gọi Parrado (anh cận thị) chạy xuống bờ sông. Mới đầu Canessa tưởng chỉ có một người cưỡi ngựa, nhưng mãi sau họ thấy có tới ba người. Ở bên sông khác, Nando và Canessa cố gắng giải thích tình trạng cho một trong ba người đó, một cao bồi người Chile (huaso) tên là Sergio Catalan, ông kêu "ngày mai". Lúc đó Parrado và Canessa biết là hai anh sẽ được cứu và nằm xuống ngủ bên cạnh sông. Ngày mai ba người đó trở lại, buộc giấy và bút chì vào đá, và ném đá cho hai anh. Parrado ghi xuống một câu ngắn về tai nạn máy bay và quăng nó lại. Catalan cưỡi ngựa nhiều giờ để kiếm trợ giúp và cuối cùng những người cứu hộ bằng máy bay trực thăng đến. Họ xin Nando bay qua dãi núi để dẫn các máy bay đến cứu những người còn lại trên núi. Tin tức về những người gặp nạn hai tháng trước còn sống sót đã lộ ra cho báo chí quốc tế và nhiều nhà báo bắt đầu đổ tới.

Ngày sau, những người còn lại nghe trên đài bán dẫn là Parrado và Canessa đã tìm kiếm trợ giúp thành công, và chiều đó, ngày 22 tháng 12 năm 1972, máy bay trực tăng chở Parrado và hai người "tìm kiếm và giải cứu" xuống để đón một nửa số người còn sống. Nó bỏ đi, để lại những người cứu hộ và vài người sống sót, cho đến khi máy bay trực tăng thứ hai có thể tới. Họ phải chờ đến sáng hôm sau, vì bay trên Andes ban đêm quá nguy hiểm, nên mọi người phải ngủ trong thân máy bay lần nữa. Máy bay thứ hai tới nơi lúc tảng sáng ngày 23 tháng 12, và lúc đó cả 16 người còn lại được cứu. Những người sống sót được chở đến bệnh viện tại Santiago về bệnh độ cao, khử nước, phát cước, xương gãy, bệnh thiếu sinh tố, và đói, suy dinh dưỡng.

Khi được cứu, những người sống sót mới đầu giải thích là họ ăn phó mát để sống, với mục đích được gặp gia đình trước khi kể chuyện thật. Tuy nhiên, họ bị săm soi kỹ lưỡng khi hình ảnh bị lộ ra cho báo chí và những bài báo giật gân được xuất bản mà không xin phép. Phần nhiều tranh cãi xảy ra quanh việc ăn thịt của người chết. Tuy Giáo hội Công giáo đã nói rõ là các sinh viên phải ăn thịt người để sống, nên họ không có tội, và các gia đình của người chết đã phát biểu ý kiến ủng hộ các sinh viên còn sống, nhưng báo chí vẫn ra viết bài rầm rộ về điều này. Vì thế, các người sống sót tổ chức cuộc họp báo ngày 28 tháng 12 tại Trường Stella Maris ở Montevideo, trong đó họ kể lại những sự kiện trong 72 ngày về trước. Về sau, họ cũng giúp xuất bản hai sách, hai phim, và website chính thức về vụ này.

Những người chết được chôn dưới đống đá, cách nơi tai nạn 800 mét. (Piers Paul Read giải thích rằng những tuyết lở đã đẩy thân máy bay xuống núi, che nó dưới đống tuyết nhiều năm.) Họ dựng lên một thánh giá sắt tại trung tâm của ngôi mộ. Những phần còn lại của thân máy bay bị đốt để chống những người tò mò đến tham quan.

16 sinh viên được cứu:

José Pedro Algorta, 21 tuổi Roberto Canessa, 19 Alfredo "Pancho" Delgado, 24 Daniel Fernandez, 26 Roberto "Bobby" François, 20 Roy Harley, 20 José Luis "Coche" Inciarte, 24 Álvaro Mangino, 19 Javier Methol, 38 Carlos "Carlitos" Páez, 18 Nando Parrado, 22 Ramón "Moncho" Sabella, 21 Adolfo "Fito" Strauch, 24 Eduardo Strauch, 25 Antonio "Tintin" Vizíntin, 19 Gustavo Zerbino, 19

24 hàng khách và cả năm nhân viên phi hành đoàn đã thiệt mạng:

Francisco "Panchito" Abal, 21 tuổi Gaston Costemalle, 23 Rafael Echavarren, 22 Đại tá Julio César Ferradás, 39, phi công José Guido Magri, 23 Alexis "Alejo" Hounié, 20 Trung uý Dante Lagurara, 41, phó phi công Filipe Maquirriain, 22 Mrs. Graciela Mariani, 43 Julio Martínez Lamas, 24 Trung tá Ramon Martínez, 30, hoa tiêu Daniel Maspons, 20 Juan Carlos Menéndez, 22 Bà Liliana Methol, 34 Ông Esther Nicola, 40 Bác sĩ Francisco Nicola, 40 Gustavo "Coco" Nicolich, 20 Arturo Nogueira, 21 Bà Eugenia Parrado, 50 Susana "Susy" Parrado, 20 Marcelo Pérez, 25 Enrique Platero, 22 Trung sĩ Ovidio Ramirez, 26, nhân viên Trung sĩ Carlos Roque, 24, thợ máy Daniel Shaw, 24 Diego Storm, 20 Numa Turcatti, 24 Carlos Valeta, 18 Fernando Vasquez, 20

Vụ ăn thịt người này được xem là trái ngược với những tên tội phạm có hành vi bệnh hoạn, đội Stella Maris buộc phải ăn thịt đồng loại để sống sót sau vụ tai nạn máy bay.

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Bộ lạc da đỏ Tây Ấn

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Bộ lạc da đỏ Tây Ấn

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Bộ lạc da đỏ Tây Ấn

Những hiểu biết đầu tiên trong thời hiện đại về tập tục ăn thịt người được tường trình dựa theo cuộc thám hiểm của Columbus đến Tây Ấn. Theo đó, tục ăn thịt người được nghĩ là tàn ác và xúc phạm thánh thần ở những quốc gia phát triển. Hãy tưởng tượng đến nỗi kinh hoàng không thể diễn tả thành lời mà những người châu Âu đầu tiên cảm thấy khi họ chứng kiến người da đỏ trong suốt nghi lễ thời hậu chiến, nhai và/ hoặc là ăn thịt người. Sự hiểu sai về văn hoá người Ca-ri-bê khiến mọi người ở Mĩ nghĩ đến chữ “hoang dã”. Những quan điểm này kéo theo những chính sách khuyến khích vô số các cuộc đụng độ của nô lệ, các cuộc tàn sát người, bóc lột và phá huỷ văn hoá bản địa ở Mĩ kéo dài hàng thế kỷ.

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Jeffrey Dahmer

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới (13)

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Jeffrey Dahmer

Dahmer là một kẻ giết người hàng loạt người Mĩ, mắc chứng loạn dâm với xác chết và ăn thịt người ở Milwaukee, Wisconsin. Dahmer, một kẻ có tâm lý không ổn định, quyến rũ những người đàn ông trẻ đến căn hộ của mình nơi hắn giết chết và chặt tay chân nạn nhân sau khi chuốc rượu và thuốc họ. Sau khi giải quyết họ, hắn ăn thịt hoặc tận hưởng những phần còn lại. Hắn bị kết án với 15 vụ giết người cùng nhiều bản án khác. Vào ngày 28 tháng mười một, 1994 Dahmer bị đánh chết tại nhà tù Colombia Correctional Institution, Milwaukee.

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Armin Meiwes

Theo các bằng chứng thu thập được, Meiwes là một kẻ suy đồi và thảm bại sống tại Roteburg, Đức. Vào năm 2001, hắn ta đăng quảng cáo lên mạng với nội dung “tìm một người cường tráng từ 18 đến 30 tuổi để mổ và ăn thịt”. Không thể tin được rằng Meiwes đã nhận được sự hồi âm từ một người tình nguyện. Hai người đàn ông gặp nhau vào ngày Giáng sinh và tiến hành thực hiện cùng ghi băng lại hành vi không thể tưởng tượng nổi trên trái đất. Meiwes bị bắt sau khi tiết lộ các chi tiết tội ác. Hắn ta bị tuyên án chung thân.

Armin Meiwes, sinh ngày 1 tháng 12 năm 1961, là một sát nhân người Đức, kẻ mà tiếng tăm đã lan khắp thế giới sau khi giết và ăn thịt một nạn nhân mà hắn ta thuyết phục trên Internet. Và vì hành động này, hắn còn có tên gọi là tên sát nhân Rotenburg hay Der Metzgermeister (Trùm Đồ tể).

Trong quá trình đi tìm nạn nhân phục vụ thú vui , Meiwes đưa ra một quảng cáo trên trang web “The Cannibal Cafe” với nội dung như sau: tìm một cá nhân có thể hình đẹp, tuổi từ 18 đến 30 để giết và sau đó ăn thịt…” . Bernd Jürgen Brandes đã trả lời mẩu quảng cáo này, cùng một số người khác (sau này rút lại đề nghị). Điểm đặc biệt là Meiwes không hề đưa ra một lời nào đề nghị hay dọa dẫm nào, hắn để nạn nhân tự quyết định đến với mình….

Sau khi gặp nhau vào ngày 9 tháng 3 năm 2001, cả hai bắt đầu thực hiện đoạn video cho ”cái chết ” của Bernd, và quay phim tại ngôi nhà nhỏ của Weiwes tại Rotenburg. Weiwes cắt đứt bộ phận sinh dục của Bernd Brandes. Trong khi chờ nạn nhân chảy máu đến chết. Meiwes thản nhiên ngồi đọc một cuốn truyện Startrek trong 3 tiếng đồng hồ, thỉnh thoảng cho nạn nhân một ít thuốc giảm đau, một lượng thuốc ngủ và một chai rượu mạnh (cốt nhằm kéo dài sự sống)……

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới (2)

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Armin Meiwes

Khi thời khắc đã điểm, Meiwess hôn từ biệt nạn nhân của mình và tiến hàng mổ xẻ trong căn phòng mà hắn đã xây dựng sẵn. Sau khi đâm Brandes nhiều nhát vào cổ, Meiwess treo ngực cơ thể nạn nhân lên bằng những chiếc móc treo thịt động vật, róc một lượng lớn thịt theo một đường từ giữa 2 chân đến cổ (hắn thậm chí còn cố ngiền số xươn bị rời ra thành bột).

Toàn bộ quá trình được ghi lại trong một cuốn băng dài 2 tiếng đồng hồ.

Meiwess trữ xác nạn nhân trong vòng mười tháng, dần dần ăn lượng thịt này (tổng cộng đến khi bị bắt thì hắn đã ăn được gần 20kg thịt nạn nhân). Hành vi này bị phát hiện khi một sinh viên đại học phát hiện đoạn quảng cáo ban đầu và những câu hội thoại giữa sát thủ với nạn nhân

Khi bị đem ra tòa vào 30 tháng 1 năm 2004, Meiwess bị kết tội giết người nhưng chỉ chịu 8 năm tù. Lý do là nạn nhân đã tình nguyện chịu chết về tay hắn. Nhưng sau sự phản đối từ nhân dân và phía truyền thông, nước Đức đã mở lại tòa án và kết án hắn tù chung thân. Hắn còn cho rằng: vẫn còn 100 tên ăn thịt người đang nhởn nhơ tồn tại ngoài kia.

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Gia đình Mauerova

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới (14)

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Gia đình Mauerova

Gia đình Mauerova là một gia đình sùng bái và ăn thịt người ở Cộng hoà Czech. Trong khoảng thời gian hơn 8 tháng, họ hàng và các hội viên mang tín ngưỡng sùng bái này tham gia vào các kế hoạch ti tiên nhắm vào hai người con trai trong gia đình. Các chi tiết chính xác về việc một người mẹ cho phép làm những hành vi đó với những đứa con còn nhỏ của mình thật sự đáng quan ngại. Qua một chuỗi các sự kiện khác thường, sự thật về gia đình Maurova được tiết lộ vào ngày 10 tháng 5 năm 2007 khi các hình ảnh kinh khiếp trên thiết bị báo động của trẻ ( cái mà được chúng lắp đặt trong nhà để theo dõi tội ác) được thu lại bởi người hàng xóm có cùng một máy thiết bị báo động. Tổng cộng 6 người bị tuyên án.

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Andrei Chikatilo

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới (15)

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Andrei Chikatilo

Chikatilo là một tên giết người hàng loạt và một kẻ hiếp dâm sinh ra tại Ukraina. Trong lúc bị bắt giam, Chikatilo đã thú nhận hơn 50 vụ giết người và cắt xẻo. Hắn kết thân với nạn nhân, giết chết rồi ăn thịt họ. Hắn thừa nhận động cơ gây án là chỉ để thoả mãn nhục dục của bản thân. Các chi tiết về cuộc đời và tội ác của hắn thật khủng khiếp. Kẻ điên này chỉ dừng các cuộc đi săn giết chóc của mình khi bị bắt và sau đó được nhận định là một trong những chiến dịch lớn nhất trong lịch sử ngành cảnh sát ở Nga. Chikatilo bị tuyên án tử hình tại Rostov vào 14 tháng 2 năm 1994.

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Issei Sagawa

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới (17)

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Issei Sagawa

Sagawa là một sinh viên người Nhật đang học ngành văn chương Anh tại Paris. Hắn gặp và bắn chết một sinh viên nữ vào ngày 11 tháng 6 năm 1981. Sau khi cô gái chết, hắn tiếp tục làm thịt cô trong 2 ngày tiếp theo. Sagawa cuối cùng bị bắt bởi chính quyền Pháp nhưng do thấy rằng hắn không đủ năng lực nhận thức cho các phiên xét xử vì tình trạng điên loạn nên sau đó bị trục xuất. Một trong những ví dụ tồi tệ nhất của sự thiếu công bằng trong lịch sử pháp lí; một sai sót giấy tờ đã cho phép Sagawa dễ dàng thoát tội sau hơn một năm bị giam giữ. Giờ đây hắn ta là một người đàn ông tự do sinh sống tại Nhật.

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Mặt trận liên minh cách mạng (RUF)

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới (19)

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Mặt trận liên minh cách mạng (RUF)

RUF từng là một nhóm cách mạng tại Sierra Leone, Tây Phi. Trước cuối năm 1990, chúng sa lầy vào một chiến dịch đẫm máu để lật đổ chính quyền trung ương. Những kẻ nổi loạn này khủng bố người dân ở các vùng quê của Sierra Leone trong nỗ lực kiểm soát các mỏ kim cương tại đây. Được giúp đỡ bởi Mặt trận dân tộc ái quốc của Liberia, hai nhóm này đã thực hiện các hành vi tàn bạo bao gồm bắt ép trẻ em thành lính, chặt chân tay cho tàn phế và ăn thịt quân địch, trong đó có những người thuộc lực lượng gìn giữ hoà bình và nhân viên của Liên Hiệp Quốc. Mục đích ăn thịt kẻ địch của mình là để nhận “sức mạnh” từ việc ăn thịt người và xem nó như một hành động đe doạ. Chưa biết được chính xác số nạn nhân của chúng.

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Albert Fish

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới (23)

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Albert Fish

Albert Fish thật sự là một con quái vật, theo đúng nghĩa đen của nó. Hắn tàn bạo, hoang đường và tồi tệ nhất là hắn nhận được những khoái lạc từ các hành vi ghê tởm của mình. Không chỉ tự nhận là kẻ giết người hàng loạt cùng ăn thịt người, hắn còn là một kẻ ấu dâm bệnh hoạn và lệch lạc trong nhân cách. Fish bắt cóc, giết chết và ăn thịt một bé gái 10 tuổi ở Manhattan. Sáu năm sau, Fish nhạo báng gia đình của cô bé vô tội bằng việc gửi một bức thư cho họ, miêu tả chi tiết tội ác và những khoái lạc hắn đạt được khi thực hiện nó. Cảnh sát dùng lá thư để lần ngược ra hắn, Fish bị bắt và kết án. Công lý được thực thi vào ngày 16 tháng 1 năm 1936 khi Fish bị hành hình tại trại giam Sing Sing Correctional Facility bang New York.

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Alferd Packer

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới (6)

10 vụ ăn thịt người nổi tiếng thế giới: Alferd Packer

Parker là một người Mĩ làm nghề tìm kiếm vàng, bị tuyên án tội ăn thịt người. Vào ngày 9 tháng 2 năm 1874, hắn cùng với năm người khác trong cuộc hành trình tìm kiếm ở núi Colorado. Hai tháng sau, Parker quay về một mình. Khi được hỏi về những người đã đi cùng với mình, Parker nói hắn đã giết họ để tự vệ và bắt buộc phải ăn thịt họ để sống sót trong điều kiện khí hậu khắc nghiệt. Câu chuyện của hắn khiến mọi người nghi ngờ và hắn ta sau đó cũng đã kí vào hai bản lời khai khác nhau. Parker bị tuyên án 40 năm tù giam, vào thời điểm đó thì đây là bản án dài nhất ở Mĩ. Đáng ngạc nhiên là sau đó hắn ta được phóng thích bởi vì vẫn còn những nghi vấn về sự trong sạch của mình.

  • San hô đỏ là gì và san hô đỏ có giá bao nhiêu