Tâm sự
11/08/2015 11:49Anh ấy là bố bạn học của tôi
Anh ấy là bố bạn học của tôi - Đó là điều làm tôi không biết nên xấu hổ hay nhục nhã đến mức không biết chui rúc vào đâu.
Tôi, một đứa con gái 23 tuổi đầu với bao ước mơ và hoài bão, luôn đi theo cái gọi là đam mê, là tình yêu, là cái mà con tim mách bảo. Đúng thế - tôi đã làm đúng như vậy khi trót đem lòng yêu một người đàn ông đã có vợ, thậm chí còn có cả con, đặc biệt anh ấy chỉ kém bố tôi vài ba tuổi.
Nghe thì có vẻ sốc, bởi chính tôi cũng rất sốc nếu dùng lý trí để suy nghĩ lại con đường mà mình đã chọn. Trước đây, tôi thường có suy nghĩ ghê tởm về thứ tình yêu chênh lệch tuổi tác đến độ cách nhau đến 2,3 thế hệ. Khi có thằng bạn trong nhóm cùng lớp kể về hoàn cảnh nhà nó, khi bố nó bỏ mặc mẹ con nó để chạy theo con bồ chỉ đáng tuổi con mình, chúng tôi đã không tiếc lời tổng sỉ vả bố nó. Thế rồi chính tôi lại đang là kẻ đi phá hoại hạnh phúc gia đình người khác ư?
Anh ấy là bố bạn học của tôi - Đó là điều làm tôi không biết nên xấu hổ hay tủi nhục chê trách số phận tôi quá trái ngang
Không, tôi không phải như vậy. Tôi và anh đến với nhau rất tình cờ. Tôi không vì tham tiền, anh cũng chẳng vì ham sắc. Anh chỉ là một gã họa sỹ nghèo, còn tôi chỉ là một đứa sinh viên mới ra trường không có chút sắc. Chúng tôi tình cờ gặp nhau trong một buổi triển lãm tranh khi cùng nhìn ngắm và yêu thích một bức tranh về mùa đông lạnh giá. Có lẽ, trong tâm hồn cả tôi và anh đều cảm thấy cô đơn, và thật sự rung động khi nhìn thấy tâm hồn mình trong bức tranh ngày hôm đó.
Anh mang dáng vẻ đúng chất nghệ sĩ, mái tóc hơi dài, gương mặt gầy guộc. Vậy mà không biết sao tôi vẫn thấy ở anh một điểm gì đó vô cùng cuốn hút. Ngay lần đầu gặp và nói chuyện, tôi còn xưng chú - cháu với anh. Ảnh cười phá lên mà bảo "Chú- cháu gì chứ, gọi anh em thôi. Anh già đến vậy sao, trong nghệ thuật đâu có phân định tuổi tác, chúng ta đang đứng giữa rừng nghệ thuật mà em lại làm điều đau lòng đó với tôi sao".
Đó, chỉ bấy nhiêu thôi mà sao trong lòng tôi cứ thổn thức, tôi lại không thấy anh giống như mấy gã bệnh hoạn hay trêu đùa gái ngoài kia mà cảm nhận thật ấm áp, vui vẻ, nụ cười ấy có gì đó khiến tôi muốn tìm hiểu.
Sau ngày hôm đó, chúng tôi trao đổi số điện thoại và thường xuyên nói chuyện tâm sự với nhau. Dù gặp nhau không bao lâu nhưng chúng tôi như hai người tri kỉ. Anh cũng kể về gia đình, về người vợ chỉ biết son phấn lòe loẹt, đi vũ trường suốt ngày đêm, về thằng con trai rạch giời rơi xuống chỉ biết vòi tiền chứ chưa biết chào bố nó lấy 1 câu. Tôi thương anh vì rơi vào hoàn cảnh ấy. Cứ thế tình cảm giữa chúng tôi lớn lên lúc nào không hay. Thật sự đó là tình yêu chứ không phải là thứ tình cảm nào khác. mà chúng tôi yêu nhau không phải dạng thường mà chúng tôi yêu nhau say đắm, đến mức có thể hi sinh mạng sống vì nhau, tôi luôn có cảm giác như vậy.
Rồi chúng tôi tính đến chuyện hoang đường nhất là về ở với nhau như vợ chồng. Nói ra thì buồn cười, nhưng dù chưa từng một lần chồng, vì quá yêu nên tôi còn chẳng cần phải có một danh phận, chẳng cần có một đám cưới trong mơ, chỉ cần ở bên nhau tôi nghĩ chúng tôi cũng đủ hạnh phúc.
Anh ấy là bố của bạn học tôi - Đó là điều không thể khác được nữa
Thế rồi một hôm, anh nói, anh muốn chúng tôi công khai mối quan hệ này, anh không muốn tôi chịu thiệt thòi nhiều nữa. Tôi đã đắn đo rất nhiều nhưng vì yêu anh quá nhiều nên tôi đã đồng ý. Anh nói với tôi, vợ con anh đều biết chuyện và không quan tâm đến mối quan hệ của chúng tôi. Họ muốn để anh tự quyết định, như thế tôi cũng thấy nở hoa trong lòng. Bởi lẽ, hai người đó là mối rào cản lớn nhất trong mối quan hệ này mà tôi nghĩ tới. Giờ họ mặc kệ tức là chúng tôi đã được tự do, còn mọi mối ngăn cản nếu có nào khác với tôi cũng chỉ đơn giản, nhẹ nhàng và đều có thể giải quyết được.
Đúng hôm kỉ niệm ngày chúng tôi quen nhau, anh bảo tôi "Hôm nay em có thể gặp con anh được không, nó muốn gặp người con gái của bố nó. Nó hứa với anh sẽ không nói gì, chỉ gặp rồi đi luôn".
Tôi dù lưỡng lự nhưng cũng đồng ý ngay sau đó, bởi nếu gặp như vậy, biết mặt nhau sau có gặp còn tránh còn hơn bất ngờ gặp có khi tôi lại lúng túng. Thế là tôi chấp nhận đi cùng anh tới quán cà phê để gặp con anh.
Khi vừa cùng anh bước vào quán cà phê, tôi chết lặng khi anh tươi cười chào người thanh niên ngồi chờ sẵn ở đó là con. Không ai khác, đó lại là thằng bạn học cùng tôi, đứa mà đã kể cho chúng tôi nghe về người bố không ra gì của nó, về nỗi khổ của mẹ con nó, về người đàn bà bằng tuổi con của bố nó khiến cho gia đình nó ra như vậy. Chúng tôi cũng từng xúm lại chửi bới bố nó và người đàn bà cả bố nó. Vậy mà...
Khi thấy tôi và anh tay trong tay, thằng bạn tôi đứng lên cười khẩy rồi bước ra khỏi quán. Đúng như những gì nó đã hứa với bố nó. Nó không nói lời nào cứ thế bỏ đi. Vẻ mặt của nó lúc đó sẽ ám ảnh tôi mãi, ánh mắt bất ngờ, đầy trách móc, đầy oán hận, chứa đầy sự khinh bỉ cũng như coi thường.
Tôi đứng chết lặng, không biết nói gì, làm gì, thậm chí đầu tôi trống rỗng. Anh ấy là bố của bạn học tôi - Đó là điều không thể khác được nữa. Tôi nhớ lại lời nó kể, mẹ nó vì bố nó khùng điên, đâm đầu vào mấy bức vẽ mà phải đi giải khuây với bạn bè, mỗi lần bố nó uống say lại về chửi bới nó, nó cũng không thiết mà suốt ngày phải ở lại nhà mấy đứa bạn. Tôi không thể hình dung anh và bố bạn tôi là một. Anh trong mắt tôi lại hoàn toàn khác, nhưng tôi biết thằng bạn mình nó không hề kể sai sự thật.
Tôi thực sự hoảng loạn khi biết sự thật anh là bố bạn học của tôi. Tương lai của tôi, tuổi trẻ, hạnh phúc của tôi sẽ thế nào, tôi phải làm sao? Vì cuộc đời quá trớ trêu hay do chính tôi đã khờ khi đón nhận ánh mắt của anh lúc ban đầu...

