Xã hội
05/08/2016 00:22Bài thơ của thiếu úy Đậu Thị Huyền Trâm là bài thơ được tặng
Bài thơ của thiếu úy Đậu Thị Huyền Trâm là bài thơ được tặng."Em thấy mình thật hạnh phúc. Vì 7 tháng được làm vợ anh. 15 ngày được làm mẹ. Hạnh phúc mỏng manh nhưng ấm áp vô ngần" là những lời thơ xúc động thay cho tâm sự của nữ thiếu úy viết cho chồng mình và bé Gấu.
Bài thơ của thiếu úy Đậu Thị Huyền Trâm là bài thơ được tặng
Trên diễn đàn của Học viện cảnh sát đã đăng tải bài thơ của tác giả Trần Yên, như lời tâm sự nghẹn ngào thay lời Huyền Trâm dành cho người chồng và đứa con trai mới chào đời đã không có mẹ kề bên. Tác giả chia sẻ bài thơ này dành tặng chồng thiếu úy Đậu Thị Huyền Trâm.
Bài thơ cảm động được rất nhiều lượt chia sẻ, các bình luận xúc động. Hầu hết người đọc đều không cầm được nước mắt bởi sự xa cách mãi mãi của thiếu úy Huyền Trâm với chồng và đứa con bé bỏng, đồng thời gửi lời động viên đến người chồng, người cha của bé Gấu. Độc giả Tran binh Cong nghẹn lời: "Tôi tưởng như không đọc được nữa! Nhưng cố, cố gắng đọc! Em đã làm lên câu chuyện cổ tích cho con em. Chắc chắn sau này, khi con em đủ nhận thức, nó sẽ rất rất tự hào về em đồng chí ạ. Cảm động quá đồng chí của tôi ơi!".
Nickname Phuong Lan Tran cảm động viết: "Khóe mắt cay thương cho số phận của chị. Nơi vĩnh hằng chị bình yên an nghỉ. Chúc cho bé Gấu hay ăn chóng lớn. Thấy thương cho bé Gấu quá. Bố Gấu hãy mạnh mẽ lên vì Gấu nhé!".
Bài thơ của thiếu úy Đậu Thị Huyền Trâm là bài thơ được tặng
"Viết cho anh người đàn ông của đời em. Anh! Em thấy mình thật là hạnh phúc Vì 7 tháng được làm vợ anh 15 ngày được làm mẹ Hạnh phúc mỏng manh nhưng ấm áp vô ngần.
Giờ phút biệt ly đã đến gần Em ra đi không ngày trở lại Anh ở lại thay em chăm Gấu Phương trời xa, em luôn dõi theo anh.
Ngày mai bắt đầu: Sáng anh dậy pha mỳ tôm ăn tạm Trưa làm về qua chợ mua đồ ăn Bỏ vào tủ, chia làm các túi nhỏ Để đủ ăn các bữa trong tuần Thời gian còn anh để lại cho con.
Em biết: Không có em, một mình anh vất vả Nóng, lạnh, đêm khuya anh chỉ có một mình Con nhỏ quá hãy thương con anh nhé Lúc con buồn anh hãy vỗ về con Lúc con ngủ, anh nhớ pha sữa sẵn Để khi dậy con có cái ăn luôn Thay lót cho con, anh nhẹ nhàng thôi nhé Và nhớ trở mình cho con ngủ được ngon Cái mũ len em đan xong chưa giặt Nhớ giặt rồi hẵng mặc vào con.
Mùa đông sắp tới gần! Em không có mùa đông bên anh Gấu sẽ thay em để anh ôm cho ấm Nhớ ôm nhẹ thôi kẻo con khó thở.
Đồ mùa đông của Gấu, em chưa mua kịp Thời gian vội vàng và gấp gáp quá anh ơi.
Hãy nghe em: Mùa đông qua đi, mùa xuân tới gần Hãy tìm cho mình một bến đỗ Em không trách, hờn giận anh gì cả Để có người chăm sóc Gấu cùng anh.
Anh giúp em ở lại: Nuôi Gấu lớn trưởng thành Rồi tiếp nối công việc mẹ còn dang dở Và cùng anh sánh bước đường đời.
Anh đừng buồn và khóc thương em nữa Số phận định rồi nên duyên phận thế thôi Đến giờ rồi em đi anh nhé Muốn ôm anh nhưng không thể được nữa rôi. Người đàn ông của em ơi Anh hãy ôm em thật chặt vào lòng Ôm em đi Chặt hơn thế nữa Lần này nữa thôi Mãi mãi Xa! Nhớ! Biệt ly! Ly biêt! (Tặng chồng em Đậu Thị Huyền Trâm)
Người chồng khóc hết nước mắt trong ngày đưa tiễn vợ mình
Với lời đề tựa Viết cho anh, người đàn ông của đời em, tác giả đã mượn lời nữ thiếu úy vừa qua đời gửi gắm tới nửa còn lại.
Từng dòng thơ đầy cảm xúc, thấm đẫm tình yêu dành cho người bạn đời và cậu con trai bé bỏng. Sự cách chia mãi mãi của sự sống - cái chết hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Người mẹ trẻ chỉ dặn dò chồng những điều thật giản dị: "Sáng anh dậy pha mỳ tôm ăn tạm. Trưa làm về qua chợ mua đồ ăn. Bỏ vào tủ, chia làm các túi nhỏ. Để đủ ăn các bữa trong tuần. Thời gian còn anh để lại cho con".
Lời nhắn nhủ đọc qua tưởng như bình thường, nhưng lại là những điều người lần đầu làm cha chắc chắn sẽ lúng túng: "Con nhỏ quá hãy thương con anh nhé. Lúc con buồn anh hãy vỗ về con. Lúc con ngủ, anh nhớ pha sữa sẵn. Để khi dậy con có cái ăn luôn".
Chồng chị Trâm bên cạnh chăm sóc
Tác giả bài thơ - cũng như người mẹ dũng cảm nhường sự sống cho con và hàng triệu đấng sinh thành - đều mong con mình được chăm sóc bằng tình yêu thương, sự dịu dàng từ những thứ nhỏ bé nhất.
Cô mong khi "thay lót cho con, anh nhẹ nhàng thôi nhé", hay "nhớ trở mình cho con ngủ được ngon", "giặt mũ len rồi hẵng mặc vào con" và "ôm nhẹ thôi kẻo con khó thở"
Niềm vui sướng khi được bế bồng sinh linh mới ra đời sẽ không thể trọn vẹn vì thiếu vắng đôi tay mẹ. Nhưng nữ chiến sĩ công an dũng cảm ấy mong chồng mạnh mẽ và vững vàng hơn để nuôi dậy con trai thành người.
Từng lời, từng chữ trong bài thơ như chạm tới các ngóc ngách sâu thẳm nhất trong xúc cảm của mỗi người, nhất là những người cha, người mẹ từng trải qua năm tháng chăm sóc con thơ.
Lá thư gửi Gia đình của chị Trâm trước khi mất
Ngoài bài thơ xúc động này, Huyền Trâm còn để lại một lá thư Gửi gia đình khiến nhiều người quặn thắt tâm can mỗi khi đọc lại.
Nguyên văn lá thư như sau:
Gửi gia đình và người đàn ông của em!
Từ bé, con lớn lên trong truyền thống gia đình là Công an. Dù luôn nghĩ rằng mình không vào được đâu nhưng mỗi lần nhìn vào bộ đồ của bố mẹ treo ở tủ cạnh bàn thờ bố, con càng ao ước được học trường bố học, mặc màu áo bố mặc kiểu như để an ủi mình, mình cũng có kỷ niệm về bố dù khi bố mất con còn đỏ hỏn.
Mất 2 lần để thực hiện 1 giấc mơ, nỗi đau khi thất bại không là gì khi đến được thành công. Con học 5 năm học viện, ngày con đỗ mẹ và anh tự hào thế nào, con còn giật mình vì dường như còn vui hơn cả con.
Đó là ngày mà con không bao giờ quên, không phải vì mình vui thế nào mà hôm đó mẹ và anh đã xúc động thế nào. 12 năm đi học, 6 năm đèn sách, con không giúp được mẹ gì cả, chỉ biết học, mẹ là người hiểu con nhất, biết con học được gì và yếu gì.
Mẹ thấy con không theo kịp lớp học thêm mẹ không ngại thuê gia sư dù hoàn cảnh mình là 1 tay mẹ vừa kiếm tiền vừa lo nội ngoại.
1 đứa học lực như con mà đỗ học viện thì 100 người trên 100 người kể cả thầy cô giáo nói là vì con có người mẹ như mẹ.
Thế rồi ra trường, đi làm được mấy tháng, quen, yêu rồi lấy chồng. Tính ra cuộc đời mình chưa làm được gì, chưa biết gì.
Mình lấy về có bầu liền, cả nội ngoại vui trông thấy, được một cu cậu, mình lại thấy cái hạnh phúc, tự hào đó ở mọi người.
Đáng lẽ cuốn sách chỉ nên dừng ở đó và có một kết cục hạnh phúc. Nhưng mình phát hiện ra tế bào ung thư khi mang thai tháng thứ 5, ung thư giai đoạn cuối.
Sức khoẻ mình, mình biết chứ, nhưng nhiều người thương mình cố giấu. Rồi sau tất cả, chấp nhận và cùng bên mình chữa trị.
Vốn không thích tự xoáy sâu vào cái không vui của mình. Mình nghĩ lại thời gian qua mình đã sống, thực sự còn quá nhiều điều mình muốn làm. Nhưng rất may mình có gia đình, người thân, bạn bè đã sát cánh bên mình lúc này.
Nghĩ xem, quan trọng gì sống bao lâu, sống thế nào mới đúng. Nhưng nếu có phép màu, cho mình thêm 5 năm nữa, hoặc 1,2 năm nữa khoẻ mạnh chút, mình chuẩn bị một vài thứ cho những người mình thương yêu, chứ đừng để ốm đau mãi rồi đi. Bây giờ trong mình mọi thứ đã qua đều là kỷ niệm quý giá. Những gì đang có là tận dụng để cho mọi người biết mình yêu mọi người thế nào.
Và thời gian ở Học viện cảnh sát chính là thời thanh xuân đẹp đẽ, sức sống và đáng sống nhất của mình".
-
Tình hình mới nhất sức khỏe bé Gấu con thiếu úy Đậu Thị Huyền Trâm
-
Đậu Thị Huyền Trâm và nghị lực phi thường của người mẹ trẻ