Cảm ơn người thầy, người chồng của em

13:57 13/03/2017

Cảm ơn người thầy, người chồng của em là câu chuyện hóm hỉnh, khá vui nhộn của 1 cặp đôi được chia sẻ trên diễn đàn mạng.

Cảm ơn người thầy, người chồng của em

Đến bây giờ khi 2 ta về chung 1 nhà mà em vẫn ngỡ mọi chuyện như 1 giấc mơ. Ngày ấy vào lớp 10, em là đứa thông minh nhưng lại nghịch ngợm nên được xếp vào lớp đặc biệt hay gọi là lớp toàn học sinh học kém. Còn anh được phân là chủ nhiệm lớp em, anh vào nhận lớp cả đám con gái bọn em òa lên vì thấy giáo trẻ quá lại đẹp trai nữa. Anh chọn em làm lớp trưởng vì có lẽ thấy em đanh đá nhất lớp chăng.

Anh là giáo viên dạy toán, thầy dạy trên bảng trò ở dưới toàn gấp máy bay đáp trêu nhau. Nhiều lần thấy anh cáu anh bảo đây là lần đầu tiên anh chủ nhiệm mà sao toàn học sinh ""ngoan"" vậy.Rồi hôm sinh nhật lớp có bạn trêu anh hỏi anh có người yêu chưa anh cười anh bảo anh chưa có ai có chị gái giới thiệu cho anh. Anh bải em học được nhưng sao lại nghịch vậy, nghịch như con trai ấy. Ai đời con gái mà lại là lớp trưởng mà toàn bỏ học đi nhảy audition.

Nhiều lần anh gọi cho mẹ em bảo em hay bỏ học đi chơi game. Về nhà là bị mẹ mắng. Lúc đáy em luôn chửi thầm trong lòng anh là ông thầy giáo đáng ghét nhất quả đất. Rồi em vào lớp 12, anh vẫn theo chủ nhiệm lớp.

Gần học kỳ 2 thì em bị tai nạn phải nằm viện. Anh nên thăm em rồi trêu em, năm fvieenj như này hết nghịch. Anh bảo em khỏi nhanh nên còn đi học phá lớp nữa. Và cũng từ lần đó em chợt nhận ra thứ tình cảm em dành cho anh rất khác lạ. Không chỉ đơn giản là tình trò với thầy.

thay va tro tro thanh vo chong sau 4 nam cho doi

Em bắt đầu để ý đến bản thân và cách ăn mặc của mình hơn. Đi học thì cũng không bỏ học nữa. Giờ dạy của anh thì ngôi im nghe anh dạy đến nỗi mấy đứa cùng lớp bảo em sau khi bị tai nạn chắc ảnh hưởng đến não hay sao mà ngoan thế. Em luôn mong đến giờ anh dạy để được gặp anh, rồi tim bồi hồi khi gặp anh. Tình cảm đầu đời của em đã dành trọn cho thầy giáo nhưng em không dám nói ra vì biết đó là tình cảm sai trái.

Rồi em ôn thi đại học, anh bảo anh giúp em ôn mấy ngày. Vậy là em càng có cơ hội gặp anh nhiều hơn. Anh còn nhớ ngày học cuối cùng trước khi em thi đại học không?

Em bảo "" chờ em học địa học khi đó em và thầy không còn là thầy trò nữa em sẽ về tán thầy"" rồi anh cười anh bảo "" thầy chờ nhé. Lo mà học đi"

"Em ôm đó làm hi vọng. Em thi đỗ NEU, ngày gọi điện cho anh thông báo em đã đỗ đại học anh cũng mừng cho em vì cả lớp mỗi em đỗ đại học. Rồi em bước vào cuộc sống sinh viên mà em từng ao ước, bạn bè thầy cô mới, tất cả đều khá lạ không như lúc em học cấp 3.

Em không quen ai nên hay nt tâm sự với anh, anh bảo tất cả rồi cũng qua thôi, rồi em sẽ quen với cuộc sống này. Ngay nào em cũng nhắn tin làm phiền anh, anh không nhắn tin lại thì em gọi. Thật ra lúc đấy nghĩ đến anh em lại cười như 1 con ngốc.

Cứ thế cứ thế đến khi em học năm 3, hôm đấy 20/11 em gọi điện chúc mừng anh. Rồi anh bảo cuối tuần anh nên hà nội amh sẽ gặp em. Em mong chờ và quyết định hôm đấy sẽ nói hết tình cảm với anh.

Hôm đấy từ 8h sáng anh đã gọi cho em ra cổng ký túc gặp anh, anh chở em đi chơi. Anh hỏi hôm nay ngày nghỉ mà không có bạn trai đi cùng à thì em bảo em làm gì có ai, yêu 1 người mà người ta không yêu. Anh hỏi là ai thì em không nói.

- Em làm người yêu anh nhé! Anh chờ em lâu lắm rồi. Anh định đợi em ra trường anh mới nói nhưng anh sợ em sẽ yêu ai khác.

- Thầy mà yêu trò á. Thầy trêu em ah.

- Không. Anh nói thật lòng. Anh giấu tình cảm này đã mấy năm rồi. Biết yêu em là không đúng nhưng anh không dối được lòng mình......Chúg mình yêu nhau từ hôm đó. Anh bảo không được để cho bạn cấp 3 biết không bọn nó lại trêu anh.

Yêu nhau được 4 năm thì 2 đứa về chung 1 nhà đến bây giờ được 5 tháng. Em hạnh phúc với những gì em đang có. Hạnh phúc vì có anh. Người thầy trong cuộc đời em. Em cảm ơn anh nhiều lắm anh ạ. "



Tin khác