Dị nhân Bình áo da 40 năm không mặc áo bất chấp nắng nóng kỷ lục ở Hà Nội khiến nhiều người thán phục. Trong khi nhiều người dân Thủ đô che chắn, bịt kín mít từ đầu đến chân thì...

Dị nhân Bình áo da 40 năm không mặc áo bất chấp nắng nóng kỷ lục ở Hà Nội khiến nhiều người thán phục. Trong khi nhiều người dân Thủ đô che chắn, bịt kín mít từ đầu đến chân thì ông Bình “dị” vẫn cởi trần đạp xích lô, vừa đi vừa huýt sáo. Hình ảnh người đàn ông này không còn xa lạ với nhiều người dân Hà Nội từ nhiều năm nay.

Dị nhân Bình áo da 40 năm không mặc áo bất chấp nắng nóng kỷ lục ở Hà Nội

Nhiều năm nay, người dân Hà Nội tại khu vực ngã tư Vọng, đường Trường Chinh, Giải Phóng,... không còn xa lạ với hình ảnh ông Nguyễn Văn Bình (hơn 60 tuổi) đạp xích lô chở hàng thuê. Nhiều người gọi ông với cái tên là Bình "dị" hay Bình "áo da" bởi quanh năm ngày tháng ông chuyên cởi trần, không có thói quen mặc áo kể cả ngày đông gió rét hay mùa hè oi bức.

Nhiều người dễ dàng gặp "dị nhân" có một không hai ở Hà Nội này khi ông  làm công việc hàng ngày là chở sắt thép cho khách. Dưới cái nắng gay gắt hơn 40 độ ngoài trời, ông lão vẫn bình thản mình trần. Vừa đạp xích lô ông vừa huýt sáo với các động tác tay chân thuần thục. Ông lão đi tới đoạn nào đều thu hút sự quan tâm của mọi người.

Dị nhân Bình áo da 40 năm không mặc áo bất chấp nắng nóng kỷ lục ở Hà Nội

Dị nhân Bình áo da 40 năm không mặc áo bất chấp nắng nóng kỷ lục ở Hà Nội. Công việc hàng ngày của ông Bình

Theo ông Bình, tuổi đời đã ngoài 60 nhưng ông theo nghề xích lô từ năm 21 tuổi. Cũng từ những năm đó, ông bắt đầu cởi trần và thích nghi với thời tiết 4 mùa. Về những động tác tay chân và huýt sáo, ông Bình cho biết đó là sở thích nhưng cũng có nhiều "tác dụng" như tập thể dục đôi tay và xin đường rất dễ, huýt sáo để người đi đường tránh phương tiện ông đang chạy...

Dị nhân Bình áo da 40 năm không mặc áo bất chấp nắng nóng kỷ lục ở Hà Nội

Dị nhân Bình áo da 40 năm không mặc áo bất chấp nắng nóng kỷ lục ở Hà Nội. Làn da cháy sạm do nắng

Giờ làm việc của ông không cố định. Có khi bắt đầu từ sáng sớm, kết thúc lúc 7h tối; cũng có khi muộn hơn. Hoặc bất kỳ khi nào có người gọi là ông nhanh chóng đạp xích lô tới. Ông Bình khá kiệm lời khi trò chuyện và dường như những lời ông nói ra cũng "dị" như chính bản thân ông vậy mà ít ai hiểu hết.

Bà Hà, người bán quán nước gần khu vực đường Trường Chinh, nơi có vài cửa hàng buôn bán sắt thép hằng ngày ông Bình hay chở cho biết, ông Bình rất khỏe, quanh năm suốt tháng chỉ lưng trần.

"Quanh năm suốt tháng nếu hôm nào thấy ông ấy mặc áo, chúng tôi vẫn trêu nhau hôm đó trời có mưa. Ông ấy không mặc áo kể cả mưa gió rét mướt hay nắng như đổ lửa. Mùa hè này đi trời nắng nhiều khiến da ông ấy cháy sạm nhưng chẳng ốm đau bệnh tật bao giờ", bà Hà kể.

Dị nhân Bình áo da 40 năm không mặc áo bất chấp nắng nóng kỷ lục ở Hà Nội

Dị nhân Bình áo da 40 năm không mặc áo bất chấp nắng nóng kỷ lục ở Hà Nội. Ông vừa đi vừa huýt sáo

Theo bà Hà, ông Bình ăn cũng rất khỏe có thể ăn được 2 suất cơm và uống 2, 3 chai bia mỗi bữa. Bà cho biết, người ta làm ăn, chắt bóp, mặc cả từng đồng trong quá trình lao động. Riêng ông Bình lại sống vô tư, thoải mái và không hề tính toán đến tiền bạc. Ai thuê ông chở hàng ông cứ chở, trả ông nhiều ít tùy tâm, ông không hề định giá hay đòi hỏi. Chẳng vậy mà ở con phố ấy, cứ chở đồ là người ta gọi đến ông.

Ông Bình "dị" sống ở phố Tân Mai, quận Hoàng Mai, Hà Nội. Ông lập gia đình rất muộn. Ngoài 40 tuổi, ông mới lấy vợ. Vợ ông trước kia là y tá của bệnh viện Hà Đông. Hai vợ chồng ông sinh được một người con gái duy nhất năm nay ngoài 20 tuổi. Một người hàng xóm cho biết, ông có cách sống khác người nhưng lại rất được lòng bà con. Bất kể khi ông đi làm hay lúc ông về nhà mọi người đều nhận ra ở đầu ngõ bởi ông huýt sáo rất to.

Nhắc đến 2 từ dị nhân, ắt hẳn nhiều người vẫn còn nhớ đến cái tên "Tĩnh chó" chuyên ăn xác động vật nhặt từ bãi rác.

Hơn chục năm nay, ông Nguyễn Văn Tĩnh (Phố Chấu, xã Bắc Sơn, Sóc Sơn, Hà Nội) thường lôi từ bãi rác xác những con chó, con mèo về… “đánh chén”. Ông được người dân nơi đây gọi bằng những biệt danh khôi hài là “dị nhân bãi rác”, ông Tĩnh “chó”.

Trong ngôi nhà hai tầng khang trang nằm giữa trung tâm Phố Chấu, khó ai có thể tưởng tượng được, 14 năm qua chủ nhân của ngôi nhà này chỉ ăn những món ăn chế biến từ động vật chết, được thu gom từ bãi rác.

Ông Tĩnh cho biết: “Tôi bắt đầu công việc thu gom phế liệu ở bãi rác Nam Sơn từ năm 2001, tính đến nay đã được 14 năm. Từ ngày xây dựng bãi rác thải, nhiều người trong xã tôi đổ xô đi nhặt phế liệu. Nhiều người giàu lên nhờ nghề nhặt rác, có người được lộc “trời cho” nhặt được tiền, điện thoại rồi chục cây vàng cũng có. Riêng tôi chẳng may mắn như thế. Lần tôi nhặt được nhiều nhất là 120.000 đồng, nhưng bù lại, chó mèo chết thì tôi nhặt được nhiều vô kể”.

Chia sẻ lý do nhặt xác động vật về ăn, ông Tĩnh cười: “Quả thực tôi thấy con chó, con mèo chết bỏ đi thì phí của. Với ngày trước nhà tôi nghèo lắm, lại đông con nên làm gì có tiền mua thịt, mua thức ăn. Thế là tôi nhặt xác chó, mèo về để cải thiện bữa ăn. Sau có tiền rồi thì tôi lại muốn tiết kiệm tiền xây nhà. Giờ con cái lấy vợ gả chồng cả rồi, cuộc sống khấm khá hơn thì tôi lại đâm “nghiện”, khó bỏ được những món ăn khoái khẩu ấy”.

Những món ăn được chế biến từ xác chó, xác mèo nhặt ngoài bãi rác, ông Tĩnh có thể ăn được từ bữa này qua bữa khác mà không biết ngán. Thậm chí, có khi mấy hôm ốm không ra bãi rác được, không được động đũa miếng thịt chó, thịt mèo ông còn thấy thèm.

DDị-nhân-Tĩnh-Chó-chuyên-ăn-xác-động-vật-nhặt-từ-bãi-rác-ở-Phố-Chấu-xã-Bắc-Sơn-Sóc-Sơn-Hà-Nội-2

Dị nhân Tĩnh chó

Về sau, việc ông Tĩnh “chó” gần như sống bằng xác động vật ngoài bãi rác được lan truyền khắp xã. Nhiều người hàng xóm lựa lời khuyên bảo, sợ ông cùng gia đình ăn động vật chết mang bệnh vào người, nhưng ông Tĩnh không nghe.

“Dị nhân” chia sẻ, ngoài việc đi nhặt xác động vật về ăn, ông còn nhận mua chó, mèo… từ những người đi nhặt rác ngoài bãi. “Thường những con vật này đã chết, họ bán lại cho mình rẻ lắm chỉ 5.000- 20.000 đồng/con thôi. Nhiều khi ăn không hết, tôi chế biến rồi để vào tủ lạnh ăn dần”.

Theo ông Tĩnh, có những khi bệnh dịch chó chết hàng loạt, mọi người đi nhặt rác sẽ thu gom, bán lại cho thương lái, chủ quán chế biến cho mèo. Giá thành chó, mèo chết rất rẻ nên có bao nhiêu là thương lái khuân hết bấy nhiêu. Còn những con chó mèo chết đó họ đưa đi đâu về đâu thì không ai rõ và quan tâm.

 
  • Dị nhân Giáp tửu đào hầm trong núi ngâm rượu ở Bắc Giang
  • Dị nhân Tĩnh Chó chuyên ăn xác động vật nhặt từ bãi rác ở Phố Chấu, xã Bắc Sơn, Sóc Sơn, Hà Nội
  • Dị nhân đuổi mưa Nguyễn Vũ Tuấn Anh là ai
  • Tưới cây trong mưa tại Hà Nội – Hành động kì lạ gây xôn xao