Được trả tự do sau 44 năm ngồi tù người đàn ông choáng váng khi hòa nhập. Đó là câu chuyện về người người đàn ông cảm thấy xa lạ và lạc lõng giữa thế giới xung quanh sau những năm...

Được trả tự do sau 44 năm ngồi tù người đàn ông choáng váng khi hòa nhập. Đó là câu chuyện về người người đàn ông cảm thấy xa lạ và lạc lõng giữa thế giới xung quanh sau những năm dài ngồi sau song sắt nhà tù.

Được trả tự do sau 44 năm ngồi tù người đàn ông choáng váng khi hòa nhập

Câu chuyện kể về Otis Johnson, một người đàn ông phải ngồi tù từ những năm 1970 do cố ý giết hại một sĩ quan cảnh sát, lúc đó ông mới chỉ 25 tuổi. Và mùa hè năm ngoái, ông Otis đã được thả sau 44 năm ngồi sau song sắt.

Được trả tự do sau 44 năm ngồi tù người đàn ông choáng váng khi hòa nhậpĐược trả tự do sau 44 năm ngồi tù người đàn ông choáng váng khi hòa nhập Được trả tự do sau 44 năm ngồi tù người đàn ông choáng váng khi hòa nhập. Đó là câu chuyện về người người đàn ông cảm thấy xa lạ và lạc lõng giữa thế giới xung quanh sau những năm dài ngồi sau song sắt nhà tù. Được trả tự do sau 44 năm ngồi tù người đàn ông choáng váng khi hòa nhập Câu chuyện kể về Otis Johnson, một người đàn ông phải ngồi tù từ những năm 1970 do cố ý giết hại một sĩ quan cảnh sát, lúc đó ông mới chỉ 25 tuổi. Và mùa hè năm ngoái, ông Otis đã được thả sau 44 năm ngồi sau song sắt. Được biết, khi trở lại với cuộc sống hiện đại, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi. Đối với ông những thứ đã quá đỗi quen thuộc với người Mỹ nói riêng và nhân loại nói chung trở nên thật xa lạ trong mắt ông: công nghệ thông tin phát triển, giá cả hàng hóa cao gấp nhiều lần, thức ăn thì thừa mứa... Ông trở nên lạc lõng giữa thế giới xung quanh, bởi những điều quanh ông đã thây đổi quá nhiều. Otis cho biết ông đã không còn liên lạc với gia đình từ những năm 1998. Ông có hai cô cháu gái sinh đôi rất đáng yêu, và trước đây ông cũng là người rất yêu trẻ con: “Tôi nhớ gia đình mình rất nhiều”, ông nói. Ra tù ông mất phương hướng, không biết đi đâu về đâu, nhưng thật may mắn, tổ chức phi lợi nhuận Fortune Society ở Harlem đã giúp ông lo về nhà cửa và các điều kiện thiết yếu khác. Ông nhận được số tiền trợ cấp 40USD và 2 vé xe bus cùng chiếc CMTND của mình. 44 năm sống trong tù khiến những việc đó trở thành thói quen không thể bỏ được của ông. Ông vẫn giữ nếp sinh hoạt như cũ. Hàng ngày, Otis đi ngủ lúc 9h tối, đúng giờ "giới nghiêm"; ban ngày ông đi nhà thờ nghe giảng đạo, cầu nguyện và tập thái cực quyền. “Quãng thời gian ở trong tù đã ảnh hưởng đến tôi quá nhiều. Việc tái hòa nhập cộng đồng có đôi chút khó khăn vì tất cả mọi thứ đã thay đổi”. Việc đầu tiên ông làm khi mới ra tù là “Tôi nhìn một lượt xung quanh, hầu hết mọi người dường như đang nói chuyện với chính mình. Nhìn kỹ hơn thì tôi thấy hình như họ có thứ gì đó ở trong tai”. “Thứ gì đó ở trong tai” ở đây là tai nghe điện thoại di động, nhưng ông Otis không biết dùng từ gì để diễn tả. “Tôi trộm nghĩ, mọi người đều là nhân viên CIA hay đặc vụ, gián điệp gì đó phải không? Bởi vì đó là thứ duy nhất tôi có thể nghĩ được, một người đi lại với những dây nhợ bên trong tai”. Otis cũng cảm thấy rất lạ lẫm vì mọi người đều chỉ chú ý vào điện thoại của mình, thậm chí không thèm nhìn xung quanh: “Một số người còn chẳng thèm nhìn xem họ đang đi đâu. Tôi đang cố cắt nghĩa tại sao mọi người lại hành động như vậy”, ông nói. bắt chuyến tàu điện đầu tiên tới thẳng Quảng trường Thời đại. Ông muốn sử dụng điện thoại công cộng và vô cùng ngạc nhiên khi giá cước đã tăng từ 25cent lên 1USD một phút gọi. Sau đó ông cũng nhận ra rằng hầu hết mọi người không sử dụng điện thoại công cộng nữa. Cuộc sống trong tù khiến ông lạ lẫm với mọi thứ, tuy nhiên những thứ nhỏ bé lại khiến ông dừng mắt thích thú. “Tôi có thể ăn được nhiều thứ khác nhau, vì có nhiều đồ ăn ngon quá. Tôi sẽ thử”, ông nói và đi quanh siêu thị, thích thú nhìn ngắm các loại bánh kẹo, hoa quả, đồ ăn. Sau nhiều năm trong tù, Otis cảm thấy cuộc sống bên ngoài thật đáng sống. Ông thích ngồi trên xe bus và lắng nghe những người xung quanh, hay chỉ đơn giản ngắm nhìn dòng người qua lại. “Được sống ở xã hội này thật là tuyệt”, Otis nói. Không mặc cảm vì bị lãng quên 44 năm. Ra tù Otis muốn dành thời gian làm những việc thật ý nghĩa. Ông đang ấp ủ ý định mở một trung tâm chăm sóc và bảo trợ phụ nữ mặc dù hiện tại vẫn chưa có đủ tiền. “Bạn phải biết học cách chấp nhận và bước qua quá khứ, vì sống mãi trong quá khứ thì không thể trưởng thành được”, ông giải thích. “Tôi không cảm thấy xã hội này nợ tôi điều gì. Mọi thứ xảy ra đều có lý do riêng của nó, tôi tin vào điều đó. Vậy nên tôi sẽ bắt đầu một tương lai mới thay vì gặm nhấm quá khứ kia. Tôi sẽ bước tiếp, đó là cách tôi tồn tại trong xã hội này”.

Được trả tự do sau 44 năm ngồi tù người đàn ông choáng váng khi hòa nhập

Được biết, khi trở lại với cuộc sống hiện đại, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi. Đối với ông những thứ đã quá đỗi quen thuộc với người Mỹ nói riêng và nhân loại nói chung trở nên thật xa lạ trong mắt ông: công nghệ thông tin phát triển, giá cả hàng hóa cao gấp nhiều lần, thức ăn thì thừa mứa... Ông trở nên lạc lõng giữa thế giới xung quanh, bởi những điều quanh ông đã thây đổi quá nhiều.

Otis cho biết ông đã không còn liên lạc với gia đình từ những năm 1998. Ông có hai cô cháu gái sinh đôi rất đáng yêu, và trước đây ông cũng là người rất yêu trẻ con: “Tôi nhớ gia đình mình rất nhiều”, ông nói.

Ra tù ông mất phương hướng, không biết đi đâu về đâu, nhưng thật may mắn, tổ chức phi lợi nhuận Fortune Society ở Harlem đã giúp ông lo về nhà cửa và các điều kiện thiết yếu khác. Ông nhận được số tiền trợ cấp 40USD và 2 vé xe bus cùng chiếc CMTND của mình.

44 năm sống trong tù khiến những việc đó trở thành thói quen không thể bỏ được của ông. Ông vẫn giữ nếp sinh hoạt như cũ. Hàng ngày, Otis đi ngủ lúc 9h tối, đúng giờ "giới nghiêm"; ban ngày ông đi nhà thờ nghe giảng đạo, cầu nguyện và tập thái cực quyền.

Được trả tự do sau 44 năm ngồi tù người đàn ông choáng váng khi hòa nhập 3

Được trả tự do sau 44 năm ngồi tù người đàn ông choáng váng khi hòa nhập: Otis tại Quảng trường

“Quãng thời gian ở trong tù đã ảnh hưởng đến tôi quá nhiều. Việc tái hòa nhập cộng đồng có đôi chút khó khăn vì tất cả mọi thứ đã thay đổi”.

Việc đầu tiên ông làm khi mới ra tù là “Tôi nhìn một lượt xung quanh, hầu hết mọi người dường như đang nói chuyện với chính mình. Nhìn kỹ hơn thì tôi thấy hình như họ có thứ gì đó ở trong tai”.

“Thứ gì đó ở trong tai” ở đây là tai nghe điện thoại di động, nhưng ông Otis không biết dùng từ gì để diễn tả. “Tôi trộm nghĩ, mọi người đều là nhân viên CIA hay đặc vụ, gián điệp gì đó phải không? Bởi vì đó là thứ duy nhất tôi có thể nghĩ được, một người đi lại với những dây nhợ bên trong tai”.

Otis cũng cảm thấy rất lạ lẫm vì mọi người đều chỉ chú ý vào điện thoại của mình, thậm chí không thèm nhìn xung quanh: “Một số người còn chẳng thèm nhìn xem họ đang đi đâu. Tôi đang cố cắt nghĩa tại sao mọi người lại hành động như vậy”, ông nói.

Ông bắt chuyến tàu điện đầu tiên tới thẳng Quảng trường Thời đại. Ông muốn sử dụng điện thoại công cộng và vô cùng ngạc nhiên khi giá cước đã tăng từ 25cent lên 1USD một phút gọi. Sau đó ông cũng nhận ra rằng hầu hết mọi người không sử dụng điện thoại công cộng nữa.

Được trả tự do sau 44 năm ngồi tù người đàn ông choáng váng khi hòa nhập

Được trả tự do sau 44 năm ngồi tù người đàn ông choáng váng khi hòa nhập: ông lại lẫm trước máy rút tiền

Cuộc sống trong tù khiến ông lạ lẫm với mọi thứ, tuy nhiên những thứ nhỏ bé lại khiến ông dừng mắt thích thú.

“Tôi có thể ăn được nhiều thứ khác nhau, vì có nhiều đồ ăn ngon quá. Tôi sẽ thử”, ông nói và đi quanh siêu thị, thích thú nhìn ngắm các loại bánh kẹo, hoa quả, đồ ăn.

Được trả tự do sau 44 năm ngồi tù người đàn ông choáng váng khi hòa nhập 5

Được trả tự do sau 44 năm ngồi tù người đàn ông choáng váng khi hòa nhập: Otis thích thứ với đồ ăn vặt

Sau nhiều năm trong tù, Otis cảm thấy cuộc sống bên ngoài thật đáng sống. Ông thích ngồi trên xe bus và lắng nghe những người xung quanh, hay chỉ đơn giản ngắm nhìn dòng người qua lại.

“Được sống ở xã hội này thật là tuyệt”, Otis nói.

Không mặc cảm vì bị lãng quên 44 năm. Ra tù Otis muốn dành thời gian làm những việc thật ý nghĩa. Ông đang ấp ủ ý định mở một trung tâm chăm sóc và bảo trợ phụ nữ mặc dù hiện tại vẫn chưa có đủ tiền.

“Bạn phải biết học cách chấp nhận và bước qua quá khứ, vì sống mãi trong quá khứ thì không thể trưởng thành được”, ông giải thích.

“Tôi không cảm thấy xã hội này nợ tôi điều gì. Mọi thứ xảy ra đều có lý do riêng của nó, tôi tin vào điều đó. Vậy nên tôi sẽ bắt đầu một tương lai mới thay vì gặm nhấm quá khứ kia. Tôi sẽ bước tiếp, đó là cách tôi tồn tại trong xã hội này”.

Được trả tự do sau 44 năm ngồi tù người đàn ông choáng váng khi hòa nhập

Đó là câu chuyện của ông Huỳnh Văn Nén "người tù thế kỉ" sau gần 20 năm ngồi tù với ông mọi thứ đều bỡ ngỡ ngay cả chiếc điện thoại di động. “Người tù thế kỉ” cho biết: “Trong tù mười mấy năm giờ ra ngoài tôi thấy cái gì cũng lạ, như cái điện thoại di động, đường xá, nhà cửa ở Tân Minh cũng đẹp hơn nhiều lắm”. Ông chia sẻ chân thành: “Sau khi về, tôi được người nhà đưa đi mổ mắt ở TP.HCM và các bác sĩ tốt bụng không lấy tiền, nay tôi nhìn thấy mọi thứ rõ ràng rồi. Bà con hàng xóm gặp tôi họ đều quý, ai cũng hỏi han. Ở trong tù mười mấy năm giờ ra ngoài tôi thấy cái gì cũng lạ, như cái điện thoại di động, đường xá, nhà cửa ở Tân Minh cũng đẹp hơn nhiều lắm”.
  • Mèo nặng nhất thế giới xuất hiện ở Nam Định
  • Chú chó béo nhất Hà Nội đã giảm được 10kg