Xã hội
02/12/2015 22:39Ngọc Khánh là ai và hoa hậu Ngọc Khánh đăng quang năm nào
Ngọc Khánh là ai và hoa hậu Ngọc Khánh đăng quang năm nào, cô là một trong những thế hệ đầu tiên của cuộc thi Hoa hậu. Sở hữu nhan sắc giống với người nước ngoài, Ngọc Khánh chiếm được nhiều thiện cảm từ giới mộ điệu ngay cả bây giờ khi cô dã rời xa ánh đèn sân khấu.
Ngọc Khánh có tên đầy đủ là Nguyễn Thị Ngọc Khánh, sinh năm 1976 trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật.
Ngay từ khi còn nhỏ, cô đã sớm tự lập và bươn chải trong cuộc sống để kiếm thêm tiền phụ giúp gia đình.
Ngọc Khánh là ai và hoa hậu Ngọc Khánh đăng quang năm nào: Hoa hậu Ngọc Khánh
Năm 1998, Ngọc Khánh giành được vương miện cao quý cuộc thi Hoa hậu Việt Nam khi còn đang là sinh viên năm thứ 3 của trường Đại học Luật T.P Hồ Chí Minh. Với chiều cao nổi bật cùng nhan sắc đậm chất phương Tây, Ngọc Khánh đã được đánh giá là một "làn gió mới" của cuộc thi sắc đẹp danh giá này khi sở hữu vẻ đẹp đi ngược lại với số đông.
Nhắc đến Ngọc Khánh là người ta nghĩ ngay đến danh hiệu "Julia Roberts của Việt Nam" do báo giới và người hâm mộ phong tặng. Bởi khuôn miệng rộng với làn môi cong của cô rất giống với nữ diễn viên nổi tiếng người Mỹ. Cũng trong năm 1998, cô còn đoạt giải Á hậu 1 tại cuộc thi Hoa hậu quốc tế Ai Cập.
Sau khi đoạt vương miện Hoa hậu, cũng như nhiều người đẹp khác Ngọc Khánh cũng nhanh chóng trở thành người mẫu và được nhiều nhãn hàng ưu ái chọn làm gương mặt đại diện. Tuy nhiên công việc khiến Ngọc Khánh gây được nhiều chú ý nhất và cũng đem lại nhiều thành công nhất cho mỹ nhân này chính là nghề MC.
Từ các chương trình truyền hình, sân khấu ca nhạc, gameshow cho đến hội nghị, Ngọc Khánh đều cho thấy được cái duyên và tài ứng biến linh hoạt cùng phong cách năng động, tự tin. Cũng chính nghề MC đã đưa cô đến với rất nhiều công việc khác sau này như biên tập viên, marketing, giám đốc điều hành công ty giải trí...
Ngọc Khánh là ai và hoa hậu Ngọc Khánh đăng quang năm nào: Ngọc Khánh và chồng cũ
Tuy đã cố gắng tránh xa khỏi những thị phi, ồn ào khi chỉ chú tâm vào công việc, nhưng scandal vẫn không buông tha người đẹp này. Năm 2009, chồng Ngọc Khánh là luật sư Lê Công Định đã bắt giam vì tội danh Chống phá nhà nước. Điều này đã trở thành một cú sốc quá lớn đối với cựu Hoa hậu Việt Nam khi cô hoàn toàn không hay biết gì về công việc của chồng.
Ngọc Khánh là ai và hoa hậu Ngọc Khánh đăng quang năm nào: cô được ví như "Julia Roberts của Việt Nam"
Sau biến cố lớn này, Ngọc Khánh đã rút lui khỏi showbiz và dành trọn thời gian chăm sóc cho mẹ cũng như thăm nuôi chồng. Vốn là người kín tiếng nên việc cô và luật sư Lê Công Định chia tay nhau sau đó cũng diễn ra hết sức nhẹ nhàng và không ồn ào. Chỉ đến khi Ngọc Khánh sang Mỹ du học thì thông tin này mới đến tai mọi người.
Với tính cách mạnh mẽ và quyết đoán, Ngọc Khánh đã vượt qua nhiều khó khăn ở nơi đất khách quê người để hoàn thành ngành học kinh doanh thời trang. Và cũng tại đây, cơ duyên đã cho cô gặp người đàn ông thứ 2 của cuộc đời mình. Chồng mới của Ngọc Khánh là một người Mỹ, đang làm chủ một xưởng sản xuất rượu nho.
Ngắm nhìn những hình ảnh mà Ngọc Khánh chia sẻ, có thể thấy cô đang rất hạnh phúc với cuộc sống mới trên đất Mỹ.
Trong một lần trở về Việt Nam gần đây, cô cho biết mình đang sống chậm lại so với trước nhưng cảm thấy hài lòng hơn trước rất nhiều.
Bên cạnh công việc phụ trách khu trưng bày và bán quà lưu niệm tại phòng thử rượu của gia đình, mỹ nhân 39 tuổi này còn dành thời gian để tập nấu ăn và kết hợp đồ ăn với các loại rượu vang khác nhau.
Ngọc Khánh là ai và hoa hậu Ngọc Khánh đăng quang năm nào: Ngọc Khánh hạnh phúc bên chồng mới
Gần đây, cô đã có cuộc hội ngội với cựu người mẫu Ngọc Thúy và Bằng Lăng ở Mỹ. Sau 17 năm kể từ khi đăng quang, có thể thấy nhan sắc của hoa hậu một thời vẫn rất rạng rỡ và mặn mà.
Ngọc Khánh từ góc nhìn của người bạn
Hoa hậu Ngọc Khánh Thật là lạ, bao nhiêu năm chơi với Khánh, bao nhiêu lần đi cafe, đi ăn trưa với nhau, chúng tôi chưa bao giờ ngồi cafe ở khu vực đó. Giờ lại thấy giật mình, giật mình vì tôi và Khánh chưa bao giờ chọn Givral để trò chuyện với nhau. Để bây giờ, lại ngồi ở cái góc đối diện nó và nhìn về nó với sự tiếc nuối.
Sài Gòn của tôi và Khánh đã không còn cái quán cafe Givral ấy nữa, cái quán cafe đã gắn liền với thành phố phương Nam như một phần máu thịt của nó với những con người cũng đã là da thịt của Sài Gòn từng chọn Givral để làm nơi trú chân mỗi sớm mai...
Bên kia góc đường, phía tòa nhà Opera View vẫn sang trọng và vắng vẻ như mỗi trưa hè. Ở nơi ấy, hai cây dầu khẽ thả những cánh hạt xoay xoay trong không gian. Khánh ngước mắt nhìn về bên ấy và thở dài.
Rồi Khánh nhẹ nhàng thốt lên: “Tôi tiếc cái khu nhà của Sở giáo dục quá cậu ạ, chỗ công viên Chi Lăng đó”, tôi chợt thấy thoáng buồn trong đôi mắt Khánh khi nhắc lại cái nơi chốn đã chỉ còn là quá vãng. Bây giờ ở đó mọc lên một tòa nhà cao lồng lộng toàn kính là kính khiến cảm xúc của người ta bị bóp nghẹt khi nhìn thấy nó. Khánh và tôi đồng cảm với nhau ở chỗ đó.
Chúng tôi tiếc những gì thuộc về Sài Gòn cũ, thuộc về cái thành phố mà 21 năm trước Khánh háo hức tìm đến nó, lúc Khánh mới chỉ là cô bé mươi tuổi đầu. 21 năm, Sài Gòn của Khánh đã biến thiên nhiều, đã thay đổi nhiều, thay đổi đến mức nhiều khi Khánh cũng không còn nhận ra nó nữa. Tôi chợt nghĩ đến ngày đầu tiên gặp Khánh...
Khi ấy là năm 2005, chúng tôi cùng làm Duyên dáng Việt Nam 15. Đạo diễn Tất My Loan đã nói với tôi chỉnh sửa giúp Khánh kịch bản MC. Khi ấy, thoáng trong đầu tôi là ý nghĩ “Lại người đẹp à. Chắc chẳng có gì trong đầu đâu”. Nhưng Khánh đã làm tôi bất ngờ bởi những góc nhìn mà Khánh thể hiện trong cái kịch bản MC đấy.
Để rồi từ đó, chúng tôi thành những người bạn thân thiết có thể trò chuyện với nhau hàng giờ về đủ thứ trên đời. Tôi nhớ những ngày đầu đông 2007 ở Hà Nội, khi tôi ra công tác và kết hợp thăm gia đình.
Ngẫu nhiên, Khánh cũng đi ghi hình cho VTV cùng thời điểm ấy. Khánh và tôi đã cùng lê la ăn sáng lề đường rồi cùng uống cafe bên Hồ Gươm hít hà cái lạnh đầu mùa. Tôi nhớ như in câu chuyện kể của Khánh về những ngày thơ ấu của bạn ở Hà Nội, ở Hồ Tây rồi sau đó ở Quán Thánh.
Cô gái Hà Nội ấy đã được chọn Sài Gòn để lớn lên, vì một biến cố mà ít ai hiểu, ít ai biết, để từ đó thực sự là một người Sài Gòn nhưng vẫn luôn giữ một phần kí ức về Hà Nội trong lòng mình.
Tôi chợt tưởng tượng, với cá tính của Khánh, chắc nếu lớn lên ở Hà Nội, bạn sẽ có một tuổi thơ hiếu động lắm, hiếu động như bất kì đứa trẻ nào ở trang lứa chúng tôi. Nhưng chắc chắn, Khánh sẽ trưởng thành một cách nền nã, nền nã như một cô gái Hà Nội gốc, có học và tinh hoa.
Khánh chưa bao giờ cho tôi cảm giác tôi đang ngồi đối diện với một người đã từng là hoa hậu, là một người bạn thôi, đúng nghĩa là một người bạn thôi, lanh lợi, hiểu biết và sâu sắc. Một đời người, xuân xanh chẳng kéo dài được bao lâu nhưng trong con người Khánh, tôi luôn nhìn thấy cái xuân xanh ấy vẫn còn mãi, kể cả khi tôi thoáng nhìn bạn lấm tấm mồ hôi sau chặng đường đi bộ giữa trưa hè để đến chỗ hẹn ăn trưa một ngày đầu năm 2010 và thoảng thấy lo vì bạn vất vả quá.
Ngọc Khánh là ai và hoa hậu Ngọc Khánh đăng quang năm nào: Ngọc Khánh và bạn
Hoa hậu chỉ là một danh hiệu của một khoảnh khắc mà thôi. Hậu của cái danh hiệu ấy là đáng quan trọng. Xứng với nó hay không cần cả một quá trình sống chứ không chỉ vài ba hoạt động xã hội này nọ cho báo chí ca ngợi tức thời. Đáng giá hay không của cái danh hiệu nó nằm ở chỗ ấy. Nhất là cái thời đại mà có quá nhiều cuộc thi, có quá nhiều danh hiệu mỗi năm.
Tôi trân trọng Khánh ở cái quá trình ấy của bạn, ít ra là trong khoảng thời gian mà tôi biết Khánh. Biết vậy, nhưng chưa bao giờ tôi nói ra cho Khánh nghe bởi nói ra chắc chắn đâm ra thành dở tệ. Tôi cũng đã vài lần tiếp xúc với một vài người có danh hiệu mà đa số họ là những người Sài Gòn chính gốc.
Ấy vậy mà chưa bao giờ tôi thấy họ nói điều như Khánh nói với tôi về Sài Gòn rằng “Tớ thấy lạ là một thành phố như Sài Gòn lại không có một nhà bảo tàng nào xứng đáng”. Rồi cả cái việc Khánh tưởng tượng và mô tả cái tưởng tượng ấy với tôi rằng bạn ước gì cái bót nước ở vườn hoa Hàng Đậu Hà Nội sẽ được sử dụng làm galery mỹ thuật cũng khiến tôi kính trọng (đúng nghĩa) suy nghĩ sâu sắc của bạn hơn.
Ngọc Khánh là ai và hoa hậu Ngọc Khánh đăng quang năm nào: sau 15 năm nhưng nhan sắc của cô vẫn như ngày nào
Cái chất hoa hậu từ nội tâm của Khánh nằm ở chỗ đó. Nó đến với tôi dung dị, đơn giản đến mức nhiều khi tôi không nhận ra. Để rồi những khi cafe một mình, tôi mới nhớ đến những câu nói ấy và nghĩ về bạn với một sự đồng cảm đến tột cùng. Ngoài kia, phố đã về chiều, Đồng Khởi bắt đầu đông hơn và gió sông Sài Gòn cũng bắt đầu đổ về mát rượi. Khánh nhìn ra quảng trường trước mặt tiền nhà hát thành phố và bâng quơ nhắc đến cái căn hộ của bạn ở Tứ giác Eden.
“Tớ tiếc lắm nếu như một mai cả cái tứ giác Eden ấy phải giải tỏa và tớ phải rời nhà đi”, Khánh thở dài và tôi biết rằng Khánh nhớ cái ô cửa sổ nhìn ra trung tâm Sài Gòn đến nhường nào. Cái góc nhìn ấy chính là nơi mà Thomas Fowler trong cuốn Người Mỹ trầm lặng nhìn trong mỗi cữ cafe sáng của mình.
Rồi trong cái nét buồn tiếc nuối kia, mắt Khánh ánh lên phút chốc khi nhìn thấy hình ảnh một cô gái rất đẹp bước đi phía trước để người bạn trai cứ vừa đi bộ theo sau vừa chụp hình. “Đẹp nhỉ cậu nhỉ? Tại sao đàn ông bây giờ mỗi ngày mỗi ít lãng mạn đi, bớt đi cái lịch lãm đi như vậy chứ?”, Khánh thốt lên câu nói ấy và khiến tôi hình dung ra điều mà tôi vẫn băn khoăn rất nhiều suốt thời gian qua.
Đó là mỗi khi bước chân vào nhà hàng, tôi hiếm khi gặp cảnh người đàn ông nhẹ nhàng kéo ghế cho phụ nữ ngồi. Phải chăng, sức ép của những mưu sinh khoác tấm áo lộng lẫy đã làm họ mất đi thói quen lịch lãm ấy? Tôi nghĩ, chắc chắn là không...
Ấy vậy mà tôi cũng hiếm khi làm được cái việc lịch lãm ấy với Khánh. Đơn giản vì Khánh luôn kịp chủ động để làm điều đó trước khi tôi kịp chạm tay vào ghế. Khánh là thế, nhanh nhẹn và mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức ít ai nghĩ Khánh có thể gục ngã trước những biến cố của đời.
Tôi thì hiểu Khánh vì khánh đã qua quá nhiều biến cố lớn mà chẳng mấy ai vượt qua nổi. Nhưng tôi đã có lần nhìn thấy Khánh suýt nữa thì bật khóc. Đó là một ngày gần cuối năm 2009, cũng trong một quán café nhỏ và vắng lặng của Sài Gòn, Khánh tâm sự với tôi chuyện cuộc đời của bạn.
Đôi mắt ấy đã hơi rơm rớm và hoe hoe đỏ khi nói đến câu “Có những chuyện xảy ra mà tớ không được biết từ trước, không có kịp chuẩn bị tinh thần cho nó, cậu à”. Và từ đó, tôi hiểu, người bạn cứng rắn, mạnh mẽ, năng động và thông minh của tôi vẫn là một người phụ nữ nhuần nhị rất Hà Nội, rất mềm mại mỗi khi những bất thần của cuộc sống va đập thẳng vào chính thân phận mình.
Mấy tháng rồi tôi mới gặp lại Khánh, kể từ sau cái ngày tôi và Khánh cùng đứng trên sân khấu làm MC cho cái đám cưới duyên dáng và hóm hỉnh của Đức Trí. Khánh bận rộn cho kì thi Anh ngữ để chuẩn bị cho một chương khác của cuộc sống. Bạn chọn đi học, chọn cảm giác quay trở lại với hình ảnh của cô nữ sinh viên trường Luật khi mới còn đôi mươi. Đó là cách để Khánh sống chính cuộc sống của mình.
Bạn không muốn chỉ đơn giản tồn tại như thế, tồn tại như thể chấp nhận tất cả những guồng quay nhàm chán, lặp đi lặp lại của lối mòn trong đời. Sẽ là một chuyến đi, vài năm, đến một nơi mà Khánh sẽ nhận lấy cảm giác cuộc sống của bạn vẫn còn những thứ đáng trân qu ý đủ để bạn buông xả và thanh thản trước những hỗn tạp của thời đại.
Giống như Khánh đã nói với tôi “cuộc sống có nhiều giá trị mà mình chưa biết hết, có những góc rất nhỏ mà nếu tinh ý, quan sát nó sẽ thấy thú vị vô cùng”. Và điều đó có nghĩa là sẽ phải lâu lắm tôi mới có dịp ngồi café với bạn, để được nghe bạn nói, để được nhìn thấy bạn cười, nụ cười mà tôi vẫn thường trêu chọc bạn là “Julia Robert Việt Nam”.
Ngoài kia, hai cây dầu vẫn đang trút những cánh hạt xoay xoay trong không gian. Chiều Sài Gòn đã muộn rồi. Tôi và Khánh rồi cũng chia tay nhau để quay lại với thực tế của cuộc sống ngoài kia. Cái kế hoạch của Khánh và tôi cùng đám bạn định rủ nhau đi du lịch bụi bặm kiểu roadtrip ở Hy Lạp cũng tạm dừng ở đó.
Chỉ là tạm dừng thôi vì chúng tôi chắc chắn sẽ cùng tìm hiểu những góc rất nhỏ của cuộc sống với vô vàn điều thú vị. Còn tôi, khi bạn đi rồi, tôi chỉ mong cho bạn trọn vẹn khát vọng của bạn, khát vọng được mở ra một con đường mới để sống chứ không phải để tồn tại, giống như Sal với những ngã rẽ đầy ngẫu hứng trong cuốn “Trên đường” mà tôi đã tặng bạn nhân dịp Giáng sinh 2009.
Và cũng mong bạn sẽ nhớ cuộc sống không thể nào mãi mãi từ khước mặt đất đầy hỗn độn như nhân vật Nam tước lựa chọn cuộc sống trọn đời trên cây mà Italo Calvino đã viết trong I1 Barone Rampante, cuốn tiểu thuyết tôi chưa có dịp gửi cho bạn. Còn khi nào nhớ đến người bạn trân quý ấy, có lẽ, tôi sẽ kiếm tìm một bó hoa ly để cắm vào chiếc bình nhỏ nơi góc phòng khách, chiếc bình mà ngày tân gia căn nhà xinh xinh của tôi, chính bạn đã cắm tặng cho tôi những bông ly thanh thoát mà cũng lộng lẫy đến không ngờ…
Chồng hoa hậu Ngọc Khánh bị bắt
Luật sư Định, 41 tuổi, trú ở Phú Mỹ Hưng, phường Tân Phong, quận 7, TP HCM và làm việc tại công ty luật Lê Công Định tại số 37 đường Tôn Đức Thắng, quận 1.
Ông Định tốt nghiệp Đại học Luật Hà Nội, sau đó có bằng thạc sĩ Luật tại Đại học Tulane University, Mỹ vào năm 2000. Trước đó, ông có một thời gian tu nghiệp tại Pháp.
Theo tài liệu của cơ quan công an, từ năm 2005, ông Định đã móc nối với Nguyễn Sỹ Bình (cầm đầu tổ chức phản động lưu vong Đảng nhân dân hành động tại Mỹ và Đảng dân chủ Việt Nam, bí danhchị Hai) với mục tiêu lật đổ chế độ
Cộng sản tại Việt Nam theo phương thức: lập các tổ chức chính trị đối lập "Đảng lao động" và "Đảng xã hội" để tập hợp lực lượng; đánh từ ngoài vào trong để gây rối loạn trong nước.
Với bí danh Chị Tư, luật sư Định, phụ trách cải cách hành chính, ủng hộ về luật pháp cho các tổ chức chính trị chống đối; liên hệ với tổ chức "Việt Tân" và nhóm hành động, được gọi là "Nhóm nghiên cứu Chấn" do Trần Huỳnh Duy Thức bí danh Chị Ba trực tiếp chỉ đạo tại TP HCM.
Từ năm 2005 đến nay, ông Định giữ vai trò tham mưu góp ý xây dựng cương lĩnh của tổ chức "Tập hợp thanh niên dân chủ", một số tổ chức phản động lưu vong ở Mỹ và châu Âu.
Luật sư Lê Công Định đã nhiều lần sang Mỹ, Thái Lan gặp Nguyễn Sĩ Bình, người được cho là cầm đầu tổ chức "Đảng nhân dân hành động" tại Mỹ và Đảng Dân Chủ Việt Nam (Bí danh Chị Hai) đánh giá những vấn đề kinh tế, chính trị của Việt Nam và đề ra kế hoạch hoạt động chuẩn bị cho thời điểm Việt Nam xảy ra biến động chính trị lật đổ chế độ cộng sản vào năm 2010. Ngoài ra, ông Định còn soạn thảo Tân Hiến pháp cho Việt Nam.
Những chuyện nhỏ và buồn của hoa hậu Ngọc Khánh
Ngọc Khánh chưa bao giờ là một tên tuổi nổi bật trong đời sống văn hóa. Ngọc Khánh mang vẻ đẹp của một Hoa hậu năng động, đáng được ngưỡng mộ và trân trọng. Thế nhưng, khi chồng của Ngọc Khánh xảy ra sự cố muộn phiền, thì mọi người bỗng chú ý đến cô với sự thông cảm lẫn sự tò mò. Biết làm sao được, dẫu sự thật đau lòng đến chừng nào thì Ngọc Khánh cũng phải hiện diện trong sự thật ấy bằng bản lĩnh của một Hoa hậu đã hơn 10 năm đăng quang vẫn còn nguyên nhan sắc rạng ngời.
Đã nhiều năm nay, khi đồng tiền có xu hướng trở thành thước đo chi phối mọi giá trị xã hội, thì chuyện các Hoa hậu dính líu đến vụ này hay vụ kia đã khiến công chúng quá mỏi mệt. Và thú thật tôi cũng chẳng còn chút hào hứng nào để viết về các người đẹp nổi danh nữa. Bởi lẽ bên cạnh sự hào nhoáng, các người đẹp thường xuyên liên quan đến nước mắt. Nước mắt ngắn, nước mắt dài phân bua trước mỗi scandan đến độ nước mắt cũng trở thành đối tượng bị nghi ngờ.
Tôi cứ e ngại rằng, giống như nước mía giữa bối cảnh báo động vệ sinh an toàn thực phẩm phải xưng tụng “nước mía siêu sạch” thì nước mắt thời mù mờ mức độ tin cậy cộng đồng cũng phải treo biển “nước mắt siêu sạch”. Ngọc Khánh là một người mạnh mẽ, cô không khóc, hoặc cô đã khóc ở nơi nào đó mà chúng ta không nhìn thấy.
Sau Hoa hậu Hà Kiều Anh và Hoa hậu Phan Thu Ngân, Ngọc Khánh là Hoa hậu thứ ba chứng kiến chồng mình rơi vào vòng lao lý. Tuy nhiên, sẽ xúc phạm Ngọc Khánh nếu xếp cô chung với hai Hoa hậu chỉ biết vun vén hạnh phúc cá nhân kia.
Ngọc Khánh luôn nỗ lực đưa danh hiệu Hoa hậu mà bản thân giành được để đứng rất gần với sự tiến bộ. Ngọc Khánh xứng đáng được đánh giá công bằng hơn, riêng biệt hơn. Đó cũng chính là lý do ngay những ngày Ngọc Khánh chấp chới giữa thị phi, tôi vẫn muốn viết về cô! Cựu hoa hậu Ngọc Khánh Nếu tìm một Hoa hậu để so sánh, thì Ngọc Khánh phải so sánh với Nguyễn Thiên Nga.
Cũng là người đẹp học hành tử tế, nhưng Ngọc Khánh và Nguyễn Thiên Nga có hai con đường khác nhau. Ngọc Khánh mê mải lối thẳng, còn Nguyễn Thiên Nga đắn đo đường rộng. Khi tôi liên hệ giữa hai người thì Ngọc Khánh bôn ba với người chồng lầm lạc, còn Nguyễn Thiên Nga đã có học vị Tiến sĩ ở Mỹ và sống đầm ấm bên chồng cùng cậu con trai 4 tuổi tại thành phố San Jose.
Thế nhưng, tôi tin Ngọc Khánh không bao giờ chạnh lòng về điều ấy, cô dấn thân bằng thái độ nghiêm khắc của một cô gái quen tự lập. Ngọc Khánh không quá mê tiền như các người đẹp khác để nhảy xổ vào các đại gia. Cô chấp nhận trở thành cuộc hôn nhân thứ hai của luật sư Lê Công Định, ít nhiều đã chứng minh cô không chọn giá trị vật chất mà cô chọn giá trị tri thức.
Tôi biết Ngọc Khánh khi cô chưa là Hoa hậu. Giai đoạn ấy Ngọc Khánh làm tiếp viên hàng không và học tại chức ngành Luật. Ngọc Khánh sống cùng mẹ trong một hẻm nhỏ ở khu Thị Nghè. Ngôi nhà của họ như tách hẳn không khí xóm lao động nghèo. Ngôi nhà của họ luôn đóng kín cửa, hàng ngày Ngọc Khánh đi làm, còn người mẹ quẩn quanh cơm canh giữa những bức tường lặng lẽ.
Tôi có nhóm bạn sinh viên ở trọ bên cạnh, nên nhiều dịp lui tới và quan sát ngôi nhà của họ. Mỗi khi nghe tiếng xe máy lạch xạch của Ngọc Khánh thì bà mẹ ra mở cửa, sau đó tiếng khóa lách cách ngăn chia họ với thế giới bên ngoài. Dĩ nhiên, ngôi nhà của họ cũng có nhiều người dòm ngó vì phía sau cánh cửa im lìm có hai gương mặt phụ nữ đẹp, người mẹ đẹp phúc hậu còn con gái đẹp sinh động.
Riêng tôi, tôi quan tâm đến họ không hẳn vì nhan sắc, mà vì họ là vợ, là con của đạo diễn quá cố Nguyễn Đỗ Ngọc. Mẹ của Hoa hậu Ngọc Khánh là nghệ sĩ houtbois Lê Thị Thắng một thời nức tiếng giai nhân ở khu tập thể văn nghệ sĩ 96 Phố Huế, Hà Nội.
Người mà bà Lê Thị Thắng sánh duyên cũng là một nhân vật có đóng góp cho nền điện ảnh nước nhà. Đạo diễn Nguyễn Đỗ Ngọc xuất thân là một chiến sĩ lái xe vận tải quân sự trong chiến dịch Điện Biên Phủ.
Sau năm 1954, ông thi đậu vào khoa văn Đại học Tổng hợp Hà Nội. Khi ông đang học dở, thì Trường Điện ảnh Việt Nam ra đời. Nghe tin Liên Xô cử đạo diễn Ajdar Ibraguimov đang giúp đào tạo hạt nhân cho nền điện ảnh nước nhà, Nguyễn Đỗ Ngọc đã nộp đơn ứng thí.
Tôi nghe truyền tụng, khóa ấy chỉ cho 25 người thi tuyển, Nguyễn Đỗ Ngọc đã nằn nì để có được số báo danh 25B và trúng tuyển khoa đạo diễn. Nhờ thành tích học tập xuất sắc, ông được sang tu nghiệp tại Đại học Điện ảnh Liên Xô một thời gian. Trở về nước hành nghề trong những năm gian khó, đạo diễn Nguyễn Đỗ Ngọc phải xếp hàng làm phim theo chỉ tiêu.
Đến lượt mình thì dù không thích vẫn phải làm, vì vậy Nguyễn Đỗ Ngọc chẳng thể nào hài lòng với những bộ phim mình thực hiện. Chính ông tự ghép tên các bộ phim của mình để thành một câu ca giễu mình, rằng: “Luống Khoai Xanh, Bức Tranh Để Lại. Nông nỗi này, Không Phải Tại Tôi”.
Những người cùng lứa đều thừa nhận tài hoa của Nguyễn Đỗ Ngọc, nhưng ông cứ lận đận mãi không thể có được bộ phim như ý. Dường như trong Nguyễn Đỗ Ngọc có hai con người, một vị đạo diễn đột phá và một nhà kiểm duyệt lỗi lạc. Hễ ông Nguyễn Đỗ Ngọc – vị đạo diễn có sự thăng hoa nào thì ngay lập tức ông Nguyễn Đỗ Ngọc – nhà kiểm duyệt ra tay phản biện thẳng thừng.
Bởi lẽ đó, Nguyễn Đỗ Ngọc cứ loay hoay trong u uẩn. Khoảng năm 1980 ông làm được bộ phim có chút tiếng vang là “Vụ án viên đạn lạc” nhưng so với chính nội lực của ông thì chẳng thấm tháp gì. Để tự giải thoát bản thân, ông viết văn và chuyển tác phẩm chữ nghĩa ấy thành những bộ phim cực kỳ chi tiết để đi trình chiếu bằng…miệng khắp nơi.
Ai cũng nể, ai cũng phục, nhưng đáng tiếc thay những bộ phim ấy không có cơ hội tượng hình lên màn ảnh, mà mãi mãi nằm lại với trống vắng tủi hờn. Năm 1989, đạo diễn Nguyễn Đỗ Ngọc tự kết thúc cuộc đời mình trong bế tắc và chán chường. Năm ấy Ngọc Khánh 13 tuổi ngơ ngác theo mẹ vào Sài Gòn sinh sống để nguôi nguôi mất mát sau lưng!
Trong di cảo của nhà văn Nghiêm Đa Văn, bạn thân của đạo diễn Nguyễn Đỗ Ngọc, tôi may mắn đọc được một đoạn bồi hồi: “Lần cuối cùng tôi gặp Đỗ Ngọc vào một buổi trưa nắng mới Hà Nội, tại quán bia Đường Sắt. Anh lại “chiếu phim mồm” cho tôi một bộ phim táo bạo và dữ dội, dựa trên thiên truyện mới nhất của anh không báo nào chịu đăng.
Anh lại nhắc đến vợ anh. Và đứa con gái yêu dấu mà trong mắt anh, nó cứ mãi mãi bé bỏng, trong trắng như một thiên thần mất cánh giữa cuộc đời. Và anh khóc…” Sau lần tình cờ nhìn thấy tấm di ảnh của cố đạo diễn Nguyễn Đỗ Ngọc trong ngôi nhà lặng lẽ của Ngọc Khánh, tôi có tìm đọc lại một số trang viết của ông. Nguyễn Đỗ Ngọc có một cái truyện vừa mang tên “Tứ tử trình làng” khá gai góc và quyết liệt.
Cái tên truyện và cấu tứ rất dân gian, nhưng Nguyễn Đỗ Ngọc đưa ra cái nhìn tương đối hiện đại về cuộc đấu tranh sinh tồn và đổi mới. Tôi cảm thấy quý trọng tâm huyết của cố đạo diễn Nguyễn Đỗ Ngọc và từ đó có thiện chí đặc biệt với Ngọc Khánh. Khi xem trực tiếp vòng chung kết Hoa hậu toàn quốc năm 1998, tôi thích nét duyên của Ngô Thúy Hà ( người đẹp đoạt Á hậu năm ấy, bây giờ là vợ của họa sĩ Đinh Quân) nhưng vẫn cầu mong Ngọc Khánh giành vương miện.
Lúc Ngọc Khánh đăng quang, tôi nhìn quanh không thấy bà Thắng đâu, tôi mường tượng có lẽ lúc ấy bà ở nhà khóc vì mừng vui và run run thắp mấy nén nhang lên bàn thờ đạo diễn Nguyễn Đỗ Ngọc. Ngôi nhà ngày xưa của Ngọc Khánh nằm trong diện giải tỏa, họ phải dọn đi ở chỗ khác. Tôi chẳng có dịp gặp bà Thắng nữa, thỉnh thoảng chỉ hỏi thăm sức khỏe bà thông qua Ngọc Khánh.
Nhiều người cứ bảo, Ngọc Khánh có cái miệng giống Julia Robert. Thật ra chính Ngọc Khánh biết cô có cái miệng rộng giống bố mình. Đôi lần ngẫu nhiên gặp Ngọc Khánh ở chốn tiệc tùng hay lễ lạc nào đó, tôi vẫn hay trò chuyện với cô về đạo diễn Nguyễn Đỗ Ngọc. Tôi vẫn cho rằng, có thể sưu tầm lại những gì ông đã viết để in một tuyển tập văn xuôi Nguyễn Đỗ Ngọc.
Mỗi lần nhắc đến bố mình, Ngọc Khánh không giấu được xúc động. Có lần cô kể những ngày còn nhỏ, mỗi buổi chiều vẫn tha thẩn ra đầu phố Quán Thánh để đón bố đi làm về. Những mảng ký ức rời rạc về một người bố tỏ mờ trong miền tuổi thơ khiếm khuyết hình như vẫn để lại cho Ngọc Khánh những nỗi ray rứt không thể xóa nhòa. Sau sự cố luật sư Lê Công Định, có vẻ Ngọc Khánh khép nép hơn với dư luận.
Tôi hỏi cô mọi chuyện có vướng mắc gì không, cô trả lời công việc và các mối quan hệ vẫn bình thường, nhưng giọng nghe chùng hẳn xuống. Trên khuôn mặt Ngọc Khánh sự mạnh mẽ vốn có vẫn còn nguyên, nhưng ánh mắt đã thấy nhói lên một chút gì gần như sự ái ngại. Tôi không tin Ngọc Khánh ngã quỵ vì cam go trước mặt, nhưng cho dù Ngọc Khánh là hoa hậu hay khoác thêm danh xưng gì chăng nữa, thì cô cũng như tất cả chúng ta đều rất nhỏ bé trước những bất trắc của cuộc sống này. Những bất trắc ấy thường chối từ mọi sự cẩn thận của chúng ta.
Những bất trắc ấy luôn đánh úp chúng ta kể cả lúc chúng ta đề phóng nhất hoặc thờ ơ nhất. Ánh mắt ái ngại của Ngọc Khánh làm tôi thấm thía thêm một ý niệm rằng, con người cũng như cây cỏ sinh thành trên thế gian đâu phải chỉ để ra lộc ra hoa, mà còn để mang thương tích. Những thương tích để lại vết sẹo trên da thịt chúng ta, trong tâm hồn chúng ta khiến chúng ta đau đớn mà cũng khiến chúng ta biết nâng niu những phần đời mỗi ngày một già đi trong sự nhẫn nại và độ lượng. Ngọc Khánh mồ côi cha, Ngọc Khánh thừa hưởng từ cha cá tính mạnh mẽ, cô hoàn toàn có thể đứng vững trong định mệnh chênh chao.
Trước khi viết bài này, tôi nhắn tin cho Ngọc Khánh bày tỏ dự định làm một cuộc phỏng vấn để Ngọc Khánh có thể trang trải những tổn thương mà cô đang gánh chịu. Ngọc Khánh hồi đáp: “Cảm ơn anh. Cho phép em từ chối!”. Tôi hình dung giữa phố xá náo nhiệt, Ngọc Khánh cũng đang vội vã với những công việc thường nhật để nuôi mẹ và nuôi mình. Bài viết này tôi không viết về Hoa hậu Ngọc Khánh, tôi viết về một người đàn bà đẹp đang học cách bước qua những ngày biển động đời mình bằng sự im lặng sóng ngầm, một người đàn bà đẹp đang học cách chịu đựng và học cách lãng quên!
Hoa hậu Ngọc Khánh tái xuất sau một thời gian dài vắng bóng
Mới đây, Hoa hậu Việt Nam 1998 Ngọc Khánh đã bất ngờ xuất hiện tại buổi khai trương của NTK Li Lam. Ở tuổi 38, Ngọc Khánh khiến cho không ít người bất ngờ về vẻ đẹp mặn mà và đằm thắm.
Đây là lần tái xuất showbiz hiếm hoi của hoa hậu Ngọc Khánh, sau nhiều biến cố trong cuộc sống, cô dường như rút lui hẳn khỏi showbiz. Hoa hậu Việt Nam 1998 dành nhiều thời gian cho những dự án riêng, cũng là khoảng lặng để nhìn nhận mọi thứ xung quanh một cách sâu sắc hơn.
Scandal của Hoa hậu Ngọc Khánh
Ngọc Khánh đăng quang hoa hậu năm 1998 và cô đã giành được thành tích Quốc tế là Á hậu 1 cuộc thi hoa hậu người mẫu thời trang quốc tế Ai Cập năm 1999. Sau cuộc thi, Ngọc Khánh là một gương mặt rất triển vọng, cô nhiệt tình tham gia các hoạt động từ thiện, làm MC cho đài truyền hình TP.HCM cũng như cho các sự kiện lớn.
Tháng 12 năm 2004 cô kết hôn với luật sư Lê Công Định. Cuộc sống của cô khá yên bình và hạnh phúc bên chồng cho tới ngày 13 tháng 6 năm 2009, Cơ quan An ninh Điều tra - Bộ Công an đã thực hiện lệnh bắt khẩn cấp luật sư Lê Công Định, chồng của hoa hậu Ngọc Khánh vì hành vi cấu kết với một số tổ chức thù địch chống phá nhà nước. Chồng bị kết án tù 5 năm, bản thân Ngọc Khánh cũng nhiều lần bị triệu tập lên cơ quan công an.
Tuy không liên quan nhưng ít nhiều hình ảnh của cô cũng bị giảm sút rất nhiều trong mắt công chúng. Ngọc Khánh bắt đầu xa rời các hoạt động showbiz, hiện giờ cô đã thực sự lui về ở ẩn, cô không còn làm MC, người mẫu quảng cáo thậm chí là không còn xuất hiện hay tham gia các sự kiện như trước nữa.
-
Phạm Thị Huệ là ai và vì sao Phạm Thị Huệ được thế giới vinh danh anh hùng
-
Hà Lade là ai và Hà Lade nổi tiếng vì sao


















