Bạn có biết cuộc sống của người Hồi giáo đồng tính ra sao? Những tâm sự của người Hồi giáo đồng tính tại Mỹ vẫn chưa dừng lại ở đó. Kỳ 2 sẽ cho bạn cái nhìn rõ hơn về cuộc sống thực sự của người Hồi giáo đồng tính.
M4
Ảnh minh họa

Nếu bạn là một người Hồi giáo đồng tính, có thể bạn chẳng còn có thể nghĩ tới việc được người thân nhìn nhận như một “người bình thường”. Thật vậy, như một người Hồi giáo đồng tính sống tại Mỹ đã chia sẻ, “cho dù bên trong bạn tràn ngập ánh sáng, thứ mọi người nhìn thấy ở bạn vẫn chỉ là bóng tối”.

Trải lòng của một người Hồi giáo đồng tính tại Mỹ (tiếp theo..)

Đồng tính – Một điều mà tôi không hề lựa chọn

Tôi tự hỏi tại sao cháu gái tôi lại nhìn nhận tôi theo cách đó. Tôi cũng tự hỏi tại sao trong tất cả những điều thuộc về tôi, nó dường như chỉ nghĩ đến tôi với đúng một đặc điểm duy nhất, đó là việc tôi đồng tính. Tôi không biết phải cảm thấy như thế nào khi người mà tôi cố gắng yêu thương, đùm bọc lại nghĩ về tôi như một kẻ đồng tính đáng khinh, trước khi kịp nhìn nhận tôi như một người chú, người bạn, hoặc một người chu đáo và có đạo đức.

Tôi bị “nhòm ngó”, bị đánh giá và phán xét chỉ vì tôi là một người đồng tính, là điều mà tôi không được chọn lựa, và tôi không hề muốn mình bị định nghĩa bởi những điều mà tôi không hề được chọn.

Khi người anh họ của cháu gái tôi nói rằng nó muốn được như tôi, tại sao cô ấy không hỏi cậu bé về những khía cạnh khác. Ví dụ như việc trở thành một người hài hước hoặc thích phiêu lưu, một kỹ sư, một nhà văn hay một du khách chẳng hạn. Mọi giá trị của con người tôi đều bị đánh đổ chỉ vì tôi là một người đồng tính, đó cũng là điều duy nhất mà cháu gái tôi thốt lên được. Có thể nó cũng không nghĩ việc đồng tính là tốt hay xấu, nhưng bởi một lý do nào đó, mà khi tìm một đặc điểm nổi trội nhất về tôi, thứ đầu tiên xác định về tôi trong đầu con bé vẫn chỉ là về giới tính của tôi mà thôi.

M5
Một người Hồi giáo đồng tính

Tôi không bao giờ nhìn nhận việc “Đồng tính” là một đặc điểm để nhận biết về mình, như thể một “đặc điểm nhận dạng” vậy. Không bao giờ! Điều này có thể là điều hiển nhiên với những người khác khi họ nghĩ về tôi, nhưng chắc chắn, đó không phải là cách tôi nhìn nhận mình và tôi cũng không muốn người khác đánh giá tôi theo cách này. Tôi muốn được nhìn nhận bởi những điều mà tôi chọn và làm, chứ không phải việc tôi được tạo ra như thế nào.

Tôi tin rằng những quan điểm của cháu trai tôi khi đánh giá về tôi chính là thứ mà tôi cần và vô cùng trân trọng. Rõ ràng, câu nói rằng nó muốn được như tôi, dựa trên những gì nó thấy được trong hành động và bản chất của tôi, và cách suy nghĩ của nó rất tích cực. Tôi rất biết ơn về điều đó, mặc dù cuối cùng, những lời của cháu gái tôi đã làm cho nó tức giận. Và lời nói ấy cũng “tự nhiên” nhắc nhở tôi về việc tôi là người đồng tính, điều mà thực sự, tôi đã không còn quan tâm. Bạn là nam, hay nữ, hay ở bất kỳ giới tính nào, liệu bạn có liên tục nghĩ về việc đó? Không, bởi đó đơn thuần chỉ là bạn, một cách tự nhiên nhất mà thôi.

M6
Ảnh minh họa

Tôi không chọn giới tính của mình, nhưng tôi chọn việc tôi là một người Hồi giáo. Tôi chọn lối sống từ bi. Tôi chọn để nắm bắt cơ hội. Tôi chọn việc sẽ chăm sóc người khác. Tôi chọn việc mình sẽ đi du lịch, chụp ảnh, viết lách, đọc, đi xe đạp, tham gia vào các hoạt động nhân ái, tôi có ý thức và đang phấn đấu vì ý chí của Thánh Allah. Tôi chọn việc không uống rượu. Tôi tôn trọng người khác và sống tốt nhất có thể. Tôi đã từng thất bại thường xuyên và thiếu lý tưởng, nhưng lòng nhân ái là điều mà tôi quyết tâm chọn. Còn đồng tính ư? Ai quan tâm chứ, tôi không được chọn điều đó.

Cuộc trò chuyện giữa cháu trai và cháu gái của tôi có thể coi là một biểu tượng cho một cuộc đấu tranh lớn mà nam giới và phụ nữ gặp phải khi họ bị thu hút bởi những người cùng giới. Bất kể chúng ta định nghĩa chính mình như thế nào, chúng ta dường như đều bị những người khác định nghĩa những điều không theo ý muốn của chúng ta. Xu hướng tình cảm đồng giới của tôi là một trong những đặc điểm cuối cùng mà tôi chọn để tiết lộ cho người khác, để xem trong số họ, có bao nhiêu người sẽ phân biệt đối xử, kỳ thị và tương tự như vậy.

Là một người Hồi giáo, thừa nhận mình đồng tính đồng nghĩa với việc bạn đang tự xây cho mình một hòn đảo cô độc, cách ly bạn với tất cả những người xung quanh bạn, kể cả những người thân nhất.

Một "hòn đảo" đơn độc và tách biệt với mọi người

Nếu tôi tự tuyên bố mình là một người Hồi giáo đồng tính với những người Hồi giáo khác, trớ trêu thay, hầu như chắc chắn, họ sẽ coi tôi như đã mất tích, không còn tồn tại và sẽ cư xử như thể họ chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa. Cho dù ánh sáng có chiếu rọi trong con người bạn, cho dù tình yêu thương và đức tin có tràn ngập trong con người bạn, tất cả những gì mà bạn thấy ở người khác vẫn chỉ là sự quay lưng. Họ quay lưng lại với nỗi ghê tởm, họ coi đó là bóng tối, khinh miệt và họ bỏ đi. Mặc dù, bóng tối ấy chính là được sinh ra từ họ, nhưng họ luôn cho rằng nó thuộc về tôi.

M7
Công khai đồng tính trong đạo Hồi.

Nếu tôi công khai việc đồng tính với một ai đó chấp nhận vấn đề này, việc là một người Gay vẫn sẽ trở thành một “đặc tính” được cộp mác lên con người tôi mỗi khi họ nghĩ về. Đó là bản chất con người ta, trong họ luôn có những lược đồ tâm lý và các lược đồ khác, mà qua đó cho rằng, những người đàn ông đồng tính luyến ái là những người có xu hướng tình dục tự do, trụy lạc. Tôi là một người Hồi giáo, và có lẽ tôi còn là một người bảo thủ hơn nhiều người khác trong những quan điểm và hành vi của tôi. Chính vì vậy, tôi đã phải nhanh chóng ý thức về bản thân, cũng như cách cư xử của mình trước khi tạo ra hình ảnh của mình trong mắt mọi người xung quanh.

Các bạn có muốn biết rằng, liệu tôi có tự hào khi là một người bị thu hút bởi những người cùng giới? Không! Bởi vì tôi đã không chọn điều này, tôi không tự hào. Tại sao tôi lại phải cảm thấy tự hào về một điều gì đó mà tôi không thể tin tưởng, cũng không hề ý thức?

Vậy tôi có xấu hổ? Cũng không! Tôi cũng không xấu hổ về việc tôi là một người đồng tính. Bởi cùng một lời giải thích, tôi không chọn lựa giới tính của mình, tại sao tôi phải xấu hổ khi mình không gây ra lỗi lầm gì?

Gia đình tôi và nhiều người khác luôn luôn giữ một định kiến về xu hướng giới tính cùng giới, và họ cho rằng, đó là yếu tố để xác định về tôi. Đó là một điều rất đáng buồn trong mối quan hệ gia đình của chúng tôi, mặc dù, có những người luôn khuyến khích tôi trở thành một nhà hoạt động xã hội, dũng cảm và cởi mở hơn.

M8
Ảnh minh họa

Tuy nhiên, tôi tin rằng, sự mỉa mai này chắc chắn sẽ giảm dần, khi họ hiểu ra, chấp nhận và quyết định trở thành “chất xúc tác”, đứng đằng sau để ủng hộ cho một thế giới của người Hồi giáo đồng tính. Và dần dần, những người Hồi giáo đồng tính cũng sẽ thấy được sự chấp nhận rộng rãi hơn dành cho mình và ít nhất, họ sẽ cảm nhận được một tinh thần đồng đội trong cuộc sống.