Những tên máu lạnh - Kỳ 3

06:55 28/01/2019

Ngay sau khi nhận được thông báo của Ban chuyên án, công an các quận huyện khẩn trương rà soát, lên danh sách 40 đối tượng mang tên “Nghĩa” theo yêu cầu: cao khoảng 1 mét 70, da ngăm đen, tuổi dưới 30, có nhiều tiền án tiền sự. Lực lượng trinh sát ngày đêm tỏa đi các nơi xác minh, sàng lọc 40 con người này, nhưng bóng dáng hung thủ vẫn biền biệt.

nhung-ten-mau-lanh-ky-3
Lên đường làm nhiệm vụ

Tổ công tác tại Huế - quê hương ông bà Phạm Bá Cầu - trở về báo cáo: ở Huế gia đình nạn nhân không còn ai thân thích ngoài vợ chồng Lê Hữu Thọ, em họ bà Duật như lời anh ta đã nói; ông Cầu có bà mẹ già ngoài 70 tuổi hiện đang ở Thủ Đức... Bà cụ lập tức được mời về 195 Xô Viết Nghệ Tĩnh trông coi căn nhà đã vắng bóng con cháu.

Đội phó trọng án Phạm Văn Thịnh cùng hai trinh sát túc trực tại đây để chăm sóc bà cụ và tìm hiểu các mối quan hệ thân thiết của ông bà Cầu. Tuổi cao sức yếu, lại bị sốc nặng trước cơn tang tóc khủng khiếp, bà cụ gần như lú lẫn. Tuy nhiên khi nỗi đau đã nguôi ngoai, bà cụ cũng nhớ ra một số bạn bè của con trai, con dâu. Mỗi cái tên được nhắc tới, các chiến sĩ công an vội phóng đi tìm song vẫn không phát hiện đối tượng nghi vấn. Rồi một hôm vừa bỏm bẻm nhai trầu, bà cụ vừa rề rà kể:

- À bà nhớ ra rồi, có “cái” chị Hồng bán thịt bò ở chợ Biên Hòa cũng hay ghé nhà này. Trước kia anh Cầu nhà tui với chồng chị ấy cùng đi lính cho Pháp, sau đó lại cùng chuyển vào Nam sinh sống nên hai gia đình thân nhau lắm...

Nhắc đến hai tiếng “Biên Hòa”, Đội phó Thịnh nghĩ ngay tới lời khai của Vương Minh Tuyết về âm mưu cướp tàu chở dầu VS1 làm phương tiện vượt biên, đồng bọn Tuyết có tên Nghĩa nhà ở Biên Hòa! “Hai đầu mối liên quan với nhau về một địa danh, không biết bà Hồng này có anh em, con cháu nào tên Nghĩa không?”. Trong đầu người cán bộ chỉ huy trinh sát chợt lóe lên tia hy vọng, linh cảm cái “gút” của vụ án đã mở ra, Phạm Văn Thịnh cố gạn hỏi nhưng bà mẹ ông Cầu không rõ những người thân thiết của bà Hồng. Không nản chí, Đội phó Thịnh trình bày quan điểm, phương án tác chiến của mình và được trung tá, Trưởng phòng Trịnh Thanh Thiệp chấp thuận: đi Đồng Nai phối hợp với công an địa phương rà soát đối tượng hình sự tên Nghĩa, trước mắt tìm bằng được bà Hồng bán thịt bò ở chợ Biên Hòa.

Sáng 12-2-1980, Phạm Văn Thịnh dẫn một tổ trinh sát lên đường. Hôm ấy đã là 26 tết, pháo nổ đì đùng khắp nơi, hoa mai, hoa đào khoe sắc trên các nẻo đường, người người nô nức đi sắm sanh, riêng các anh vẫn phải lần tìm những kẻ sát nhân man rợ. Chợ Biên Hòa đông nghẹt, thịt bò, thịt heo bày bán la liệt, các chiến sĩ công an phải vất vả chia nhau ra hỏi thăm nhưng không tìm được “bà Hồng bán thịt bò”. Bước chân trinh sát lang thang tới một quán phở giữa chợ. Nhìn tảng thịt bò treo lủng lẳng trong tủ kính, Đội phó Thịnh không bỏ lỡ cơ hội, bước vào và khấp khởi mừng thầm khi phát hiện có bà Hồng bán thịt bò tại đây từ ba năm trước, từng bỏ mối cho quán này, nhưng nhà bà ta chỗ nào, hiện ở đâu, làm gì thì chủ quán không rõ. Thịnh và trinh sát tiếp tục ghé các quán phở khác, rồi tới những tiệm bún bò song thông tin về bà Hồng vẫn không sáng sủa hơn.

Nó đây rồi, nhưng...

Buổi trưa, ai nấy đều đã mệt nhoài, Thịnh cùng đồng đội ra quán cơm ngoài cổng chợ dùng bữa. Nhìn thấy món bò kho, Thịnh lại tranh thủ dọ hỏi về người cần tìm. Suốt sáng đảo khắp chợ không có kết quả, lần này anh hỏi cho hết trách nhiệm, nào ngờ bà chủ tiệm cơm đon đả:

- Bà Hồng tôi biết, hồi bà còn bán trong chợ tôi vẫn thường tới chỗ bà lấy thịt về nấu bò kho. Nhà bà ở phường Tân Tiến ấy...

Các trinh sát mừng rơn trước tình tiết bất ngờ. Bữa cơm đạm bạc nhưng các anh ăn thật ngon miệng.

Ba mươi phút sau tổ công tác có mặt tại Công an phường Tân Tiến, thành phố Biên Hòa. Đồng chí cảnh sát khu vực xác nhận trong địa bàn anh phụ trách có bà Hồng, tên thật là Nguyễn Thị Lý (49 tuổi), chồng là Đặng Trần Hồng (59 tuổi) nên người dân nơi đây quen gọi bà theo tên chồng; bà Hồng trước đây bán thịt bò ngoài chợ Biên Hòa nhưng đã nghỉ về làm rẫy từ mấy năm nay. Cuộc tiếp xúc với ông bà Hồng sau đó, các chiến sĩ công an xác định gia đình có mối quan hệ bạn bè sâu nặng với vợ chồng ông Cầu. Cầm cuốn sổ hộ khẩu do anh cảnh sát khu vực trao, Đội phó Thịnh giật mình khi nhìn thấy cái tên Đặng Trần Nghĩa bị gạch ngang bằng một nét đậm. Biết đã “có chuyện”, Thịnh nhẹ nhàng hỏi về “anh Nghĩa” thì ông Hồng thở dài, chép miệng:

- Nó là thằng bất hiếu, là đứa phản phúc gieo bao nhiêu khổ tâm cho gia đình tôi. Thôi, tôi coi như không có nó!

Các trinh sát nhìn nhau ngầm hiểu “nó đây rồi” và cảm thông với nỗi đau của đấng sinh thành trước đứa con hư hỏng...

Tạm biệt gia đình ông Hồng, trở về làm việc với công an phường và Phòng CSHS Công an tỉnh, tổ truy xét của Đội phó Thịnh phác họa được chân dung tên tội phạm có một không hai: Đặng Trần Nghĩa, SN 1955 tại Nghĩa Bình (cũ), học hết lớp 12 thì đi lính ngụy, cấp bậc hạ sĩ 1, đóng quân tại Sóc Trăng cho tới ngày giải phóng.

Tháng 11-1978 cùng đồng bọn phạm tội cướp tài sản, Nghĩa bị bắt giam 10 ngày thì trốn trại bằng cách lẻn theo số phạm nhân đi nhổ cỏ, làm vệ sinh dù không được phân công rồi lợi dụng sơ hở của quản giáo leo tường bỏ trốn (sau đó bị Tòa án nhân dân tỉnh Đồng Nai xử vắng mặt, kêu án 20 năm tù giam). Ẩn náu tại TP. Hồ Chí Minh, Nghĩa lại ra tay cướp xe Vespa của người đi đường vào tháng 12-1978, bị Công an quận 1 bắt giữ.

Tháng 2-1979 trong một lần đi ăn cơm tối, Nghĩa chôm được chiếc muỗng nhôm đem về phòng giam mài sắc cạnh thành con dao rồi tự rạch bụng mình, lôi cả đống ruột ra ngoài để được đưa đi cấp cứu ngay trong đêm. Sau khi được bác sĩ khâu lại vết thương, gã được đưa về phòng riêng và bị còng một tay vào thành giường bệnh, ngoài cửa có hai chiến sĩ trẻ ôm súng AK canh gác. Rạng sáng, gã cố nén đau tuốt được cánh tay ra khỏi còng, lặng lẽ tẩu thoát về căn nhà trên rẫy của gia đình. Rồi gã bị bắt lại trong lần lực lượng quân đội, công an phối hợp truy quét tàn binh ngụy còn lẩn trốn trong rừng.

Thấy vết thương nơi bụng và bàn tay trái nhiễm trùng mà không đi bệnh viện chữa trị, nghi gã thuộc đối tượng này nên lực lượng truy quét giao ngay cho Phòng bảo vệ chính trị đấu tranh, khai thác. Tại đây gã khai tên giả là Nguyễn Kiều, dùng tay gỡ chỉ khâu vết thương móc ruột ra và lại trốn thoát từ Bệnh viện Biên Hòa! Từ đó Đặng Trần Nghĩa mất dạng, không ai biết gã ở đâu nữa.

Siết chặt tay các trinh sát hoàn thành nhiệm vụ trở về, trung tá Trịnh Thanh Thiệp rất đỗi vui mừng, khẳng định tên Nghĩa liên quan trực tiếp đến vụ án. Sáng 28 tết, 20 trinh sát nhận lệnh lên đường đi “vui xuân” ở Đồng Nai, triển khai hai mũi chốt chặn trên rẫy và nhà bà Hồng ở phường Tân Tiến, đón lõng tên tội phạm đặc biệt nguy hiểm...

 

Tên sát nhân máu lạnh và vụ án dã man nhất lịch sử làng bóng đá

Đã có lúc, người ta chờ đợi thủ môn tài năng Bruno Fernandes sẽ ra sân trong màu áo đội tuyển quốc gia Brazil tại World Cup 2014. Thế nhưng, tương lai tươi sáng đó đã bị Bruno tự tay hủy hoại bằng tội ác không thể dung thứ.

 

Những tên máu lạnh - Kỳ 2

Bi kịch “Miền đất hứu”Chiều 27-11-1979, đại tá Cáp Xuân Diệm - Phó giám đốc Sở Công an TP. Hồ Chí Minh - chủ trì cuộc họp án với sự tham gia của Phòng CSHS, Công an quận 1, Công an quận Bình Thạnh. Chuông điện thoại đổ dồn từng hồi. Lãnh đạo Bộ Công an gọi tới, thường trực Thành ủy gọi sang hỏi han, cho ý kiến chỉ đạo, đốc thúc. Rõ ràng ở đâu cũng nóng lòng trước hai vụ tàn sát cả gia đình trong vòng chưa đầy 20 ngày. Gương mặt các sĩ quan chỉ huy lộ rõ vẻ đăm chiêu, bầu không khí cuộc họp như nén lại, căng thẳng.

 

Những tên máu lạnh - Kỳ 1

Trong những năm đầu sau ngày giải phóng, do nhiều lý do khác nhau, tại TP HCM nói riêng và các tỉnh miền Nam nói chung rộ lên nạn vượt biên trái phép, theo đó là bao đau thương, tang tóc. Chuyện xảy ra đã 29 năm nhưng lực lượng công an không thể nào quên bởi tính chất đặc biệt nghiêm trọng của vụ án với những tình tiết ly kỳ, bất ngờ



Tin khác