Những tên máu lạnh - Kỳ cuối

06:55 31/01/2019

Đinh ninh người vợ là “tay hòm chìa khóa” nên Lễ cứ hỏi đi hỏi lại nơi cất giấu tiền vàng, nhưng bà Duật vẫn một mực kêu “không có”. Lễ nổ ngay một phát súng vào đầu bà. Gã lấy búa đập đè lên vết đạn của đôi vợ chồng xấu số rồi đẩy họ xuống gầm giường.

1
Vợ chồng anh Nguyễn Văn Tâm chết tức tưởi bên mâm cơm mới dọn

Lúc trở ra thấy bé đang thút thít khóc, Lễ lạnh lùng rút búa... Xong, gã lệnh cho Đồng:

- Ra đưa thằng nhóc về đây, nhớ dặn Nghĩa 15 phút sau mới đem con Tâm lại!

Đồng phóng xe máy đi. Khi nghe “ba má kêu Minh về”, Tố Tâm ôm chặt cậu em trai bé bỏng như cố níu kéo khoảnh khắc biệt ly ngắn ngủi. Hai chị em đâu biết nanh vuốt của bầy quỷ dữ đang chực chờ, những kẻ giết người không gớm tay sắp hạ thủ từng người một. Chở Minh về tới nhà, Đồng vờ thân mật khoác vai em rồi đột ngột kẹp cổ và Lễ lại ra tay, hai tên giấu xác em dưới gầm ghế đi-văng. Ngoài ngã tư Hàng Xanh, Nghĩa liên tục coi đồng hồ tỏ vẻ sốt ruột. Giờ khai tử đã điểm, Nghĩa nói với Tố Tâm:

- Chắc không có xe rước rồi, ta về lấy Honda đi cho chủ động.

Không chút nghi ngờ, Tố Tâm lững thững cuốc bộ cùng Nghĩa về nhà. Vừa bước qua cửa, cô gái mới lớn bị hai tên ác thú chờ sẵn lao ra dùng dây siết cổ, nhét giẻ vào miệng, trói tay bằng băng keo và điệu lên lầu. Lễ giơ cao tay búa hỏi ngay:

- Tiền vàng nhà cô để đâu?

Tố Tâm bàng hoàng, hiểu chuyện gì đã xảy ra. Cô ú ớ, lắc đầu. Lễ chụp cây kéo gần đó gí vào cổ Tố Tâm dọa sẽ đâm chết và giết hết cả nhà cô. Tố Tâm sợ hãi gật đầu, đứng dậy chỉ chùm chìa khóa. Đồng mở tủ mò được cuốn sách trong có 1.600USD. Lễ giật lấy nhét vào túi, tiếp tục tra khảo:

- Còn vàng, hột xoàn nữa?

Không nói được, Tố Tâm nhìn quanh rồi vớ lấy mảnh giấy, cây bút nơi đầu giường. Hai tên đồ tể hí hửng chờ đợi sẽ được chỉ kho báu, nhưng khi nhìn thấy dòng chữ “Bị lường gạt hết rồi” thì Lễ điên tiết giáng liền ba búa. Đẩy cô gái bất hạnh xuống gầm giường, Lễ - Đồng chia nhau đi lục lọi, phá tủ, ngăn kéo bàn, cạy valy... vơ vét được 6 cà rá bằng vàng mỗi cái trọng lượng 2 chỉ, 1 cà rá cẩm thạch, 1 đôi bông tai, 1 đồng hồ Orient, 1 radio cassette, 1 máy chụp hình. Trong khoảng thời gian này, Nghĩa dưới tầng trệt vừa chơi đàn ghi-ta vừa làm nhiệm vụ cảnh giới.

Ba tên cướp thất vọng. Đã năm mạng người mà “thành quả” thật èo uột. Nhưng không thể dừng tay được nữa, nhà này còn một người cần phải thủ tiêu nốt để bịt đầu mối. Ngoài 20 giờ, em Phạm Thị Phương Chi (14 tuổi) đi học nhạc về, vừa bước vào nhà đã bị Đồng bịt miệng, nắm tóc lôi ra chân cầu thang. Lễ chạy theo giơ búa dọa:

- Tiền, vàng gia đình để đâu?

Phương Chi lắc đầu. Đoán chắc cô bé này cũng chẳng biết gì hơn nên Đồng đè em xuống cho Lễ hạ sát nốt. Tin tưởng người cuối cùng trong gia đình đã lìa đời, ba tên cướp tiếc rẻ lấy thêm mớ quần áo, hai chiếc đàn ghi-ta và chiếc xe đạp của nhà ông Cầu tẩu thoát. Chúng đâu có biết lát sau em Phương Chi tỉnh dậy, len lén lết lên lầu, ra hành lang tri hô “cướp... cướp” rồi nhảy xuống mong thoát nạn. Đã bị hai nhát búa vào gáy, giờ lại thêm cú chấn thương, các bác sĩ Bệnh viện Chợ Rẫy hết lòng cứu chữa nhưng em không qua khỏi...

Nghe đối tượng khai báo, trung tá Trịnh Thanh Thiệp và các chiến sĩ hình sự đều thấy xót xa. Giá như lúc tỉnh dậy, biết bọn cướp đã rút rồi thì bé Phương Chi đâu phải nhảy lầu, thiệt mạng. Và như thế việc điều tra, khám phá vụ án đỡ tốn bao công sức. Băng cướp dã man chưa từng thấy, giết hại cả người già, con nít, phụ nữ sắp tới ngày sanh. Vào thời điểm chúng đang gây tội ác, nếu có ai vô tình ghé nhà nạn nhân chắc chắn sẽ cùng chung số phận!

Lễ - Nghĩa - Đồng khai sử dụng hung khí gây án gồm cả súng và búa, trong khi biên bản khám nghiệm hiện trường của cả hai vụ án đều có chung kết luận: nạn nhân tử vong do bị tấn công bằng búa và vật nhọn! Khẩu rulô loại 9 viên bắn đạn thể thao của tên Nghĩa được thu hồi. Kết quả khai quật tử thi, bác sĩ pháp y phát hiện những mảnh đạn chì trong hộp sọ các nạn nhân. Vết thương do đạn thể thao gây nên rất nhỏ, kẻ thủ ác lại gian manh dùng búa xóa đi dấu tích, chưa hiểu hết thủ đoạn mới này nên cán bộ khám nghiệm có phần sơ hở. Vụ án để lại bài học đắt giá cho công tác nghiệp vụ.

Hay tin Nghĩa - Lễ sa lưới, Quan Xiếu Cầu bỏ trốn khỏi nơi cư trú, đến ngày 25-4-1980 mới bị bắt. Cơ quan công an xác định ngoài hai vụ giết chết 9 người, Lễ và đồng bọn còn thực hiện 7 vụ đánh cướp, chiếm đoạt được 1 xe Vespa Sprint, 1 Honda 67, 6 radio cassette, 8 quần jeans và nhiều vụ không thành. Trong một lần cướp tài sản ở nhà dân trên đường Hùng Vương, quận 5, Nghĩa bắn trọng thương chủ nhà khi người này chống cự...

Ngày 23-6-1980. Tòa án nhân dân đặc biệt tại thành phố Hồ Chí Minh đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm đồng thời phúc thẩm, nhận định: ba tên Lễ - Nghĩa - Cầu là lính ngụy, đã có nợ máu với Cách mạng, trong chế độ mới không chịu phục thiện lại tiếp tục gây tội ác; Trần Văn Đồng là lơ xe buýt, ảnh hưởng sâu sắc của lối sống lưu manh, côn đồ bến xe, cấu kết với băng cướp gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng cho xã hội... Căn cứ Sắc luật 03-SL/76, Hội đồng xét xử tuyên phạt Nguyễn Khắc Lễ - Đặng Trần Nghĩa - Trần Văn Đồng: tử hình, Quan Xiếu Cầu: 20 năm tù giam. Ngày 13-9-1980, Lễ - Nghĩa - Đồng phải ra pháp trường trả giá cho tội ác đã gây ra.

Câu chuyện đến đây chưa phải đã hết. Thời gian còn bị giam giữ, mẹ và vợ cả Nguyễn Khắc Lễ lặn lội từ Trảng Bom về Chí Hòa thăm nuôi, riêng cô vợ hai là chị Hoàng Thị T. ở quận Phú Nhuận kiên quyết không chịu gặp mặt.

Chị đang mang thai, cứ khóc ròng khi hay tin cô Phạm Thị Mỹ Dung chỉ mấy ngày nữa là sanh mà phải chết thảm dưới tay chồng chị. Mặc cảm tội lỗi, chị không muốn đứa con đang tượng hình trong cơ thể nghe tiếng nói của kẻ giết người. Rồi chị vượt cạn trong tủi buồn. Khi đứa con đã cứng cáp, chị quyết chí ôm con rời xứ sở, trốn chạy bản lý lịch đen đúa. Nhưng bất hạnh lại đổ lên đầu mẹ con chị, một tổ chức vượt biên đã ra tay hãm hại. Không biết đó có phải là quả báo do Nguyễn Khắc Lễ ăn ở ác đức?.

 

Những tên máu lạnh - Kỳ 5

Sau khi bị bắt trở lại và trốn thoát được từ bệnh viện Biên Hòa, Đặng Trần Nghĩa mò về Sài Gòn cáp lại với Nguyễn Khắc Lễ theo kiểu “ngưu tầm ngưu”. Ôn lại chặng đường tội lỗi đã qua, hai tên bàn tính đến chuyện vượt biên nhằm tránh sự trừng phạt của chính quyền cách mạng. Chúng móc nối với tổ chức đưa người trốn ra nước ngoài của Vương Minh Tuyết, đã mua chuộc được thủy thủ Nguyễn Hòa làm nội ứng nhưng âm mưu cướp tàu VS1 bị bại lộ.

 

Những tên máu lạnh - Kỳ 4

Suốt mấy ngày Tết, không thấy Đặng Trần Nghĩa nhà, tổ trinh sát kiên trì lần tìm đối tượng nghi vấn trong lực lượng thanh niên xung phong cũng không có kết quả. Tại buổi giao ban hình sự đầu xuân với chỉ huy công an các quận huyện, trung tá Trịnh Thanh Thiệp nhắc tới món nợ chưa trả và thông báo đã xác định đối tượng gây án tên Đặng Trần Nghĩa, SN 1955, ngụ Đồng Nai, da ngăm đen, có vết thương ở bụng đã thành sẹo.

 

Những tên máu lạnh - Kỳ 3

Ngay sau khi nhận được thông báo của Ban chuyên án, công an các quận huyện khẩn trương rà soát, lên danh sách 40 đối tượng mang tên “Nghĩa” theo yêu cầu: cao khoảng 1 mét 70, da ngăm đen, tuổi dưới 30, có nhiều tiền án tiền sự. Lực lượng trinh sát ngày đêm tỏa đi các nơi xác minh, sàng lọc 40 con người này, nhưng bóng dáng hung thủ vẫn biền biệt.



Tin khác