Công việc của họ không phải ai cũng làm và làm đầy trách nhiệm. Ngày nào cũng vậy, cứ khoảng 7 giờ sáng, họ lại chuẩn bị những chiếc thùng xốp xếp gọn gàng vào chiếc thuyền của mình, sau đó đi vòng quanh cảng cá Thọ Quang, rồi đi tận sâu trong những ngóc ngách của cảng cá để vớt rác, hay những nơi thường có gió dạt rác vào gần bờ để vớt.
noi-niem-cua-nhung-nguoi-vot-rac-noi-cang-ca
Ghe là phương tiện di chuyển chủ yếu của những công nhân nếu muốn vớt rác trên biển.

Cảng cá Thọ Quang (Đà Nẵng) là nơi neo đậu của hàng trăm tàu đánh cá của các tỉnh Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Ngãi… Mỗi ngày, có hàng trăm tàu cập cảng, cùng với đó là đủ loại rác thải được tuôn xuống biển. Đội công nhân vệ sinh của Công ty Môi trường Đô thị Đà Nẵng luôn túc trực hàng ngày để vớt rác thải. 

Họ phải chèo khắp một vòng quanh cảng cá, vừa chèo vừa vớt rác, ngót nghét cũng phải mất vài tiếng đồng hồ. Sau đó họ mới chèo đò đến bãi tập kết, phân loại chúng để đốt. Những chiếc túi bóng, giấy hay rác rưởi họ cho vào nơi phân loại, còn những chai, lọ họ tranh thủ nhặt nhạnh mang về thu vào một đống, đợi nhiều một chút sẽ bán đồng nát lấy thêm tiền mua miếng bánh, chiếc kẹo cho con cháu của mình.

noi-niem-cua-nhung-nguoi-vot-rac-noi-cang-ca
Các loại rác thải phổ biến nhất là chai nhựa, lon nước ngọt, túi nilon.

Công việc của họ cứ thế, có lúc họ chỉ kịp ăn vội miếng cơm, uống nhanh ngụm chè, rồi lại bắt đầu công việc của mình vào lúc 1 giờ chiều cho đến tận 6h tối, khi nước biển cảng cá Thọ Quang sạch không còn rác, họ mới yên tâm trở về bè.

Công việc của họ khá vất vả, sợ nhất là những ngày có gió Nam, hay những ngày mưa. Trời lạnh, ngược gió chèo đò, phải vật lộn với chiếc đò mới đi được khắp một vòng để vớt hết rác. Còn mùa hè, những lúc trời nắng gắt, chèo đò, mồ hôi ướt hết áo, cũng có nhiều hôm bị say nắng. Hay những lần, có những đoàn tàu đi qua, xả rác xuống biển là họ lại "được" ngày làm thêm giờ. Nhưng dần rồi cũng quen, mưa nắng, dãi dầu, họ đều chịu đựng được cả.

noi-niem-cua-nhung-nguoi-vot-rac-noi-cang-ca
Ông Lê Bá Truyền (57 tuổi) đã gần 20 năm gắn bó với nghề vớt rác tại cảng cá Thọ Quang.

Nhìn bóng dáng những công nhân môi trường lênh đênh chèo đò nơi sóng nước, thấy dẫu họ nhỏ bé dưới dòng sông mênh mông rộng lớn, mới thấy được cái tâm, cái nhiệt huyết, lòng tận tụy của những con người ấy dành cho nơi này. Ông Đỗ Bá Nghị, một người gắn bó với công việc vớt rác tại đây hơn 10 năm thật thà chia sẻ: “Vì yêu biển và vì chén cơm nên trong đội chúng tôi, người thấp nhất cũng gắn bó với công việc này gần chục năm rồi. 

Gắn bó với sóng với nước với nghề, chỉ lo sau này mình không làm nữa, nước biển ở đây có còn được trong nữa không, rác có được phân loại và đốt cẩn thận không? Nhưng còn sức thì tôi còn làm, chưa biết bao giờ mới nghỉ. Chỉ mong mọi người có ý thức, không vứt rác xuống biển, để người vớt rác như tôi đỡ cực, quan trọng là bảo vệ môi trường nơi đây.

"Khách du lịch người ta thấy sạch sẽ, người ta mới có ấn tượng tốt với làng chài, với cảng Thọ Quang, hình ảnh đất nước mình mới đẹp hơn với bạn bè quốc tế được”, ông thì thảo bảo thế, giọng thoảng như gió biển, miên man vô cùng.

noi-niem-cua-nhung-nguoi-vot-rac-noi-cang-ca
Công nhân môi trường lênh đênh nơi sóng nước.

Cứ thế, hàng ngày những người lao công ấy vẫn miệt mài chèo đò, đi đến tận những ngõ ngách, những chân thuyền, lúc lại chèo ra giữa dòng nước, dùng vợt vớt rác lên thuyền của mình. Công việc của họ cứ tiếp tiếp diễn hàng ngày, và có lẽ một phần họ đã trở thành hồn cốt của người làng chài và sóng nước Thọ Quang nơi đây.

 

Cầu Long Biên - Chốn mưu sinh của những mảnh đời nghèo khổ

Cầu Long Biên - Chốn mưu sinh của những mảnh đời nghèo khổ khiến bất cứ ai ngang qua cũng cảm thấy thương cảm cho những số phận con người lam lũ vất vả quanh năm bấu víu nơi chân cầu để kiếm kế sinh nhai.