"Trò phía Nam tìm đến/ Trò phía Bắc chạy về..." những dòng thơ trong bài thơ: "Cần điều phi thường" của TS Lê Thống Nhất chất chứa tình cảm yêu thương của học trò PGS Văn Như Cương khắp mọi miền đất nước.
Cau-dieu-phi-thuong-den
TS. Lê Thống Nhất và học trò trong lần thăm PGS Văn Như Cương khi ông bị bệnh - ảnh TS. Lê Thống Nhất

Khi hay tin PGS Văn Như Cương qua đời mọi cảm xúc của TS. Lê Thống Nhất như ùa về bởi cách đây không lâu khi mọi người không dám trò chuyện lâu vì sợ Thầy mệt. Vậy mà giờ thầy đã đi xa

Cần điều phi thường

Kính tặng Thầy Văn Như Cương 

Già thì Thầy chưa già 

Trẻ thì không còn trẻ 

Gần ba năm trôi qua

Cầu mong Thầy mau khoẻ!

 

Mấy ngàn trò đồng ca 

Thầy nghe nước mắt nhoà 

Các con thương Thầy quá

Thầy nỡ nào phải xa

 

Mười bảy ngàn hạc giấy 

Mấy ngàn trò gấp ra 

Cầu nguyện như thế đấy

Như với Ông trong nhà

 

Sao Thầy gầy đến vậy 

Nhìn mà thấy xót lòng 

Tất cả đều cầu mong 

Thầy vượt qua bệnh hiểm

 

Trò phía Nam tìm đến 

Trò phía Bắc chạy về 

Mệt vẫn cười vui chuyện 

Quên cả lần hôn mê

 

Ký ức như tràn trề 

Đam mê thời trẻ tuổi 

Bóng đá sút tung lưới 

Bóng chuyền đập rất cừ

 

Tình dồn vào tâm thư 

Tài trong thơ Đường Luật 

Một thời khó khăn nhất 

Giai thoại nhắc Thầy nhiều

 

Dám nói thẳng bao điều 

Đấu tranh không hề nghỉ 

Nhắc danh hiệu cao quý 

Thầy nghe, chỉ mỉm cười

 

Hiểu rằng sống trên đời  

Được nhiều người kính phục 

Đấy mới là chữ Phúc 

Danh hiệu thực mới vinh

 

Mong một sớm bình minh 

Thầy vươn mình ra cửa 

Bỗng trở lại dáng hình 

Như con nhìn một thuở

 

Rồi Thầy vào ngồi đó 

Thời sự có chuyện gì 

Trang FB vừa mở 

Con chờ dòng Thầy ghi...

 

Bao hạc giấy thầm thì 

Cầu điều phi thường đến!

                             TS Lê Thống Nhất