Sau 11 năm chờ đợi, chú rể là anh còn cô dâu mãi mãi không phải là em. Nghe nói hôm nay cưới lần 1 của anh... thật là xót xa quá anh ạ. Cô dâu chẳng phải là em mà là một người khác.

Sau 11 năm chờ đợi, chú rể là anh còn cô dâu mãi mãi không phải là em

Em không được nhìn thấy a mặc áo comle mà anh hay hỏi e là:” a mặc đẹp không?”

Em toàn trả lời không đẹp đâu, anh mặc áo comle kiểu sát nách, ôm ôm đẹp hơn anh hỏi em: “Em lùn như thế này, có mặc được vay cưới dài như kia k?”

Em nói: “em không mặc váy cưới dài được không, em mặc váy cưới dài tới đầu gối bồng bềnh, vì em lùn mà. Mọi người không nói gì chứ? Nhưng bây giờ, cô dâu đó là chị ý - chị ý cao, chị ý mặc được chiếc váy cưới dài, mặc chiếc áo dài mà a hay bảo em:" em lùn thế béo thế mặc như lật đật ý nhỉ" .

Hôm nay, là ngày cưới lần 1 của anh... anh vui không anh? trên gương mặt của bác trai có cười không anh. Em xót xa, em đau đớn... mỗi lần em nhìn qua ban công của công ty.. trên đường cao tốc đó, đoan đường đó xe đi qua hàng ngày, trôi qua hàng giờ con đường vẫn không đổi khác, chỉ chúng ta đã khác.

Ở tòa nhà cao nhất kia, nơi anh từng làm - thời gian đó ngày nào trưa nào anh cũng về nhà ăn cơm, em bảo anh lười thế cứ lên chấm công rồi ở nhà vậy à. Anh bảo anh ở nhà với em, nhìn em mà miễn sau a làm được việc chứ gì...

sau 11 nam cho doi em tuong minh la co dau chu

Em bảo anh dầu dừa của em đâu, anh hứa làm cho em mà tới tận bây giờ em vẫn chưa thây. Mỗi buổi tối, em chuẩn bị đắp mặt anh thường bảo:" cái lũ con gái rắc rối thật, hộp sữa chua không ăn cho nhanh còn bày đặt đắp mặt. Cái gì cũng tống lên mặt được" nhưng lúc nào a cũng là người bắt em nằm trên chân anh để anh đắp mặt nạ ghệ cho em.

Em luôn làm anh cáu nhưng chưa bao giờ chúng ta xa nhau mãi mãi như này. Bao nhiêu khó khăn chúng ta vượt qua được vậy mà bây giờ không thế qua được nó. Nhớ những tháng ngày chúng ta đi học nhưng anh vẫn đi làm, dù có nhiều ngày hai đứa dồn lại chỉ còn 20k để mua thức ăn nhưng lúc nào cũng vui vẻ. Có khi giận nhau đúng hôm công ty anh liên hoan, anh say rồi gọi điện cho em:” Vợ ơi, anh nhớ em, anh xin lỗi, anh về với em nhé!”

Em bảo anh say đi taxi về trời mưa lạnh đó. Nhưng tầm chưa tới 10p sau em nhìn thấy anh đi xe máy về, chiếc áo mưa mặc không cẩn thận làm anh ướt, nhìn mặt anh đỏ vì uống rượu, anh chỉ tắt máy chạy vào nhà ôm em.

Từ khi yêu anh, em biết những món ăn rất dị của anh: nước luộc thịt cho hành. Nấu canh mùng tơi thì không thái.... Anh từ người gầy nhỏ bé bỗng chốc thành tên béo, tên một ngấn, bố mẹ anh bảo em chăm anh mát tay. Mỗi lần ngồi sau anh, ôm anh tay em k ôm hết được, mỗi lần sau xe anh thì em đều hát cái bài hát em tự sáng tác về cái Ngấn... Thích ôm anh, hôn anh, thích đùa giỡn với anh, thích chọc anh, và mỗi thỏi son của em đều đánh lên môi anh, thích mỗi ngày cuối tuần anh đi chợ nấu cơm rồi bật 5s online xem..

.Thế mà giờ đây căn phòng đó khiến em sợ, sợ mỗi khi về, sợ nấu cơm, sợ đồ đạc anh thiết kế em nhìn đống cốc mà em đập có in hình của a và e mà e lại khóc. Em sợ đi đến những con đường quen thuộc, quán ăn quen thuộc và cả những món em thích vì đều nhớ tới anh. Chúng ta chia tay bao lời xót thương, bao người tiếc nuối, bao người phải khóc vậy anh.

Em ghét chị ý người đã qua mặt và nói dối em. Em ghét bản thân đã quá tin chị ý trong khi bố anh và bạn bè bảo em không nên tin. Em ghét vô cùng. Anh à! Sai lầm của anh là đã khiến người anh không yêu đó chính là cô đồng nghiệp mà anh mới quen để lại hậu quả. Sai lầm của em là không chịu cưới anh sớm, chỉ bắt anh chờ em nốt năm trước sang năm nay rồi cưới...

Thế là bây giờ trong sự xót xa của anh và em, đau đớn của bố mẹ anh mà khiến lòng em đau nhói. Anh cố tỏ ra anh vui vẻ với bạn bè, với tâm hình a up lên face mà hôm qua em cam đảm vào xem. Anh lại giống em rồi lại cố thể hiện không sao rồi. Đừng khóc được không anh! Anh à! Anh còn nói với em, giá anh tỏ tình với em lúc đi chơi ở Cát Bà với biển thì lãng mạn biết mấy, đi chơi về mới tỏ tình. Vì sau, khi cưới nhau anh sẽ đưa em biển và cầu hôn ở đó nhé.

Anh hứa cùng em sang Pháp dù đó là lời nói em muốn sang đó trước khi lấy chồng. Anh bảo:" Anh và em sẽ đi Pháp trước khi chúng mình có con".

Em còn nhớ mỗi lần về nhà anh, Bác trai nấu cơm chờ chúng ta từ Hà Nội về, bác biết em không ăn hành vậy là lúc nào cũng để ra hai loại có hành và không có hành. Em nhớ lúc lần đầu về nhà anh, em còn sợ và khi về em nhìn thấy bác mua nửa con lợn để liên hoan, để gặp gỡ mọi người trong gia đình.

Em còn nhờ lần tháng 9 năm ngoài chúng ta về nhà anh đám cưới - Bố anh nói với tất cả mọi người là đó là con dâu tôi đó, xinh không. Mỗi lần gầy đi bác lại bảo ăn đi đừng giảm cân. Em không chịu ăn anh lại bảo anh đâu cần em giảm cân, em mũm mĩm đáng yêu chết đi được ý.

Anh thích nhìn em cười, anh thích được ăn xườn xào chua ngọt và anh thích mỗi cuối tuần đi chợ làm phở cuộn, em cuốn cho anh ăn - anh không ăn nữa thì em đều bảo:" Anh lỡ phụ công của em sao" thế là anh lại ăn. Em ngồi cười khúc khích.

Bây giờ, em không còn anh bên cạnh, em không còn được chờ đợi lời cầu hôn ở biển, không còn được anh đón đi làm về những hôm trời mưa khi em đeo kính. Không còn ai mỗi khi đi làm về hớn hở:" Hé lo bầy bi" và kêu đói.

Em khóc khi mẹ nói:" anh còn yêu em, yêu em nhiều" và anh nói khi yêu em- anh không phải suy nghĩ nhiều như thế này. Khi em say rồi mới dám gọi cho anh và hai người chỉ biết khóc. Anh bảo chưa bao giờ dám nghĩ cô dâu không phải em, căn phòng cưới mà do anh hỏi em làm như thế này được không bây giờ của người khác.

Tất cả kí ức em đều buồn, tất cả kí ức em lùa về. Em tưởng chuẩn bị tâm lý rồi nhưng khi nghe anh nói lại:" Em à, tuần sau anh lấy vợ" nghe sao xót xa thế và anh lại mời em đi đám cưới của anh thật là ác với em. Em nghe thấy tiếng nấc thành tiếng của anh, em đau lắm...

Nhiều lúc muốn quên hết mọi thứ để không phải như thế này. Không phải mỗi buổi sáng mở mắt là tim lại đau, khó thở, mong thời gian ngừng lại... nó nhanh quá thì anh lấy vợ mất. Anh không yêu chị ý nhưng anh lại vì con.

Đừng lao lực quá anh nhé, phải vui vẻ đón cái mới hơn. Đừng lo lắng cho em được không anh, em sẽ gặp bố mẹ anh để nói lời xin lỗi vì khiến hai bác khóc, gọi hai bác là :" Bố mẹ" một lần, để tạm biệt, Em muốn anh vui vẻ như bên ngoài được không anh!

Dù là lý trí hay tình cảm bây giờ cũng vô dụng rồi, em chỉ biết nhìn anh thuộc người khác. Chú rể vẫn là anh mà cô dâu không phải em.