Sức sống mãnh liệt nơi làng phong miền chân sóng

19:00 29/06/2018

Ở làng phong miền chân sóng ấy có những con người nhỏ bé ngày từng ngày phải hứng chịu đầy đau đớn, với gặm nhấm của bệnh tật. Nhưng ở trong họ, vẫn trường tồn một sức sống bền bỉ mà mãnh liệt đến lạ kỳ.

suc-song-manh-liet-noi-lang-phong-mien-chan-song
Một góc bãi biển ghềnh Ráng. Ảnh Int

Nơi mảnh đất tình người

Lặng lẽ, dịu dàng và kín đáo, làng phong Quy Hòa (phường Ghềnh Ráng, TP Quy Nhơn, tỉnh Bình Định) như là một góc khuất nhỏ nơi phố biển Quy Nhơn. Vẻ đẹp kiêu sa của khung cảnh thiên nhiên hòa quyện cùng nét đẹp cuộc sống của con người nơi đây tạo nên một cảm giác yên bình và thanh thản.  Gặp họ với nét rạng ngời vui vẻ, tưởng chừng như chưa có vết thương nào từng hằn dấu trên những tấm thân thể vốn đã hao gầy vì căn bệnh phong quái ác.

suc-song-manh-liet-noi-lang-phong-mien-chan-song
Nhà tưởng niệm thi sĩ Hàn Mặc Tử.

Làng phong Quy Hòa hẳn không còn xa lạ với rất nhiều người. Rộng khoảng 60 ha, nằm ẩn dật trong một thung lũng bao quanh là núi và biển, làng phong Quy Hòa như một dấu chấm lặng giữa cung đàn được viết nên với những điệu khúc hút hồn, mê hoặc của tự nhiên. Và, đây cũng là nơi mà thi sĩ Hàn Mặc Tử đã từng sinh sống và gắn bó trọn kiếp đớn đau ở chốn này. Điều này không khó để lý giải, bởi cái tên Hàn Mặc Tử - một trong những thi sĩ nổi tiếng bậc nhất trong những năm phong trào thơ Mới đã từng sinh sống và gắn bó trọn kiếp đớn đau ở chốn này.

suc-song-manh-liet-noi-lang-phong-mien-chan-song
Những cụ bà với nụ cười rực rỡ tại làng phong Quy Hòa.

Trước đây, làng phong Quy Hòa được xem là thế giới đã “an bài” của những “con hủi” bất hạnh, sống tách biệt với xã hội bên ngoài. Lặng lẽ, dịu dàng và kín đáo, làng phong Quy Hòa như là một góc khuất nhỏ nơi phố biển Quy Nhơn. Vẻ đẹp kiêu sa của khung cảnh thiên nhiên hòa quyện cùng nét đẹp cuộc sống của con người nơi đây tạo cho chúng tôi một cảm giác yên bình và thanh thản…

Nhưng giờ đây, sự e ngại với những bệnh nhân phong không còn nữa, mà thay vào đó là những tâm hồn đồng điệu, tràn ngập yêu thương và ấm áp tình người. Mà mọi người đã đặt cho nơi này một cái tên rất mỹ miều là “Thung lũng tình thương”.

suc-song-manh-liet-noi-lang-phong-mien-chan-song
Vào cuối giờ trưa, những người phụ nữ sẽ đi chợ về với thực phẩm và đồ dùng sinh hoạt cho mọi người.

Những mái ấm gia đình ở làng Phong Quy cứ như trong chuyện cổ tích. Tại đây, hàng trăm bệnh nhân từ khắp nơi đã gặp nhau và thành vợ thành chồng, sinh con, đẻ cái. Tình yêu là liều thuốc kỳ diệu giúp họ vượt qua bệnh tật và sống tốt hơn. Được sống với nhau trong tình yêu thương, các bệnh nhân không còn thấy bị mặc cảm. Sức mạnh tình yêu đã trở thành liều thuốc tinh thần cùng với sự tiến bộ của y học đã giúp nhiều người vượt qua bệnh tật. Nhiều con người bị xa lánh và đã phải tìm đến nơi này để chữa trị. Những viên thuốc và sự chăm sóc của bác sĩ đã giúp đẩy lùi căn bệnh nhưng sự sống của họ chỉ thực sự trở lại với những người đồng bệnh, ở trên cùng mảnh đất này.

Trong căn nhà cấp 4 ọp ẹp hướng ra làng chài của những người mắc bệnh phong, ông Hoàng Ngọc Mừng (sinh năm 1940) bồi hồi nhớ lại mái ấm hạnh phúc của mình: “Năm 32 tuổi, tôi thấy có nhiều vết đỏ nơi cùi trỏ và đầu gối mình. Nhân dịp có đoàn y tế khám ở huyện Hương Thủy (Thừa Thiên - Huế), tôi mạnh dạn đi khám. Một tuần sau, có giấy báo đến trung tâm y tế và tôi biết mình đã nhiễm căn bệnh quái ác: bệnh phong. Họ khuyên tôi nên ra bệnh viện phong Quy Hòa ở Bình Định để điều trị một vài năm rồi về vì tôi còn trẻ”. Trên chuyến xe định mệnh đến Quy Hòa đúng 7h30 tối ngày 12/9/1977 có 8 người bệnh phong tại Huế lúc ấy, 2 người đã về quê, 5 người còn lại đã gửi nắm xương tàn cùng cát bụi vì tuổi tác.

Điều còn lại của quá khứ

Thấp thoáng sau những tán lá xanh là hàng trăm ngôi nhà của bệnh nhân phong được xây dựng cách đây non một thế kỷ. Trong làng có khu vườn tượng gồm 40 bức tượng ghi nhớ những những nhà khoa học, những người có đóng góp lớn trong việc xây dựng bệnh viện và nghiên cứu chữa trị bệnh phong. Tất cả được đặt xoay vào nhau theo một con đường nhỏ, dưới bóng phi lao rì rào. Qua bàn tay tài hoa của người nghệ sĩ, chân dung những danh nhân được khắc họa một cách sống động. Từng gương mặt đều toát lên vẻ đăm chiêu, suy nghĩ như chung một niềm trăn trở về việc cứu con người thoát khỏi bệnh tật.

suc-song-manh-liet-noi-lang-phong-mien-chan-song
Khu vườn tượng tại làng phong là ghi nhớ công lao của những nhà khoa học có đóng góp lớn trong việc xây dựng bệnh viện và nghiên cứu chữa trị bệnh phong

Hiện cả làng có gần 350 hộ gia đình với hơn 1.100 nhân khẩu. Họ là những bệnh nhân phong đến từ nhiều tỉnh thành trong cả nước, chủ yếu là vùng duyên hải miền Trung và Tây Nguyên. Vì mặc cảm bệnh tật, họ không trở về cố hương mà quyết định định cư tại đây, coi Quy Hòa như quê hương thứ hai của mình. Nỗi nhớ nhà, nhớ người thân, họ chôn chặt trong lòng để đối mặt với cuộc sống bệnh tật mà mình đang mắc phải. Trong những ngày tháng đau khổ đó, các bệnh nhân phong đã tự tìm đến với nhau, đùm bọc, chở che nhau tạo nên một mái ấm gia đình.

Phóng tầm mắt xa hơn là bãi biển Quy Hòa yên ả, nằm gần như song song với chiều dài ngôi làng. Ai cũng phải ồ lên bởi biển nơi đây đẹp quá... như một bức tranh thơ mộng mà thiên nhiên ưu ái cho những người phải chịu số phận nghiệt ngã.

suc-song-manh-liet-noi-lang-phong-mien-chan-songBiển nơi đây đẹp như một bức tranh thơ mộng...

Trên con đường trải bê tông xanh mát bóng dừa dẫn vào nơi ở của những bệnh nhân phong trước đây, có rất nhiều những nụ cười hồn hậu, mến khách. Thấy người lạ trò chuyện với một cụ ông trong làng, nhiều người dân đã kéo đến vây quanh, cùng trò chuyện. Dường như, dù định kiến có được xóa bỏ thì sự thèm khát những cuộc gặp gỡ với con người bình thường vẫn là một đặc trưng của người dân làng phong nơi này.

suc-song-manh-liet-noi-lang-phong-mien-chan-song
Những con đường trong trại phong ngập tràn bóng cây tươi mát.

Cuộc sống của bệnh nhân phong nay cũng đã ấm áp hơn. Đi khắp làng phong, chúng tôi bắt gặp rất nhiều những đứa trẻ đang hồn nhiên vui đùa, chạy nhảy trên con đường làng rợp mát bóng dừa. Tiếng cười khúc khích của con trẻ đã đập tan nỗi buồn u ám về bệnh tật trong lòng họ trong suốt một thời gian dài, cho họ nguồn sống cũng như niềm hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn.

 

Chuyện giọt nước mắm mặn mòi buồn bã dưới chân đèo Hải Vân

Cơn lốc xây dựng các resort du lịch đã cuốn làng biển Nam Ô đi mất rồi. Người làng buồn và giọt nước mắm mặn mòi nức tiếng của làng nghề dưới chân đèo Hải Vân cũng buồn...

 

Ở cánh đồng cỏ cháy khô ấy, có những giọt nước mắt đẫm vết chân cừu

Đàn cừu bước chậm dần rồi gục xuống trên những đồng cỏ cháy khô. Người chăn cừu du mục rơi nước mắt, đành bán một con để giữ lấy 10 con, mà mỗi con cừu ra đi lại như vết cứa trong tim.

Tài trợ


Tin khác