Vì sao người sống lương thiện luôn gặp cảnh trái ngang, đau khổ?

15:12 18/06/2019

Phật gia giảng nhân quả, thiện ác hữu báo, nhưng vì sao rất nhiều người thiện lương lại luôn sống trắc trở, long đong? Kỳ thực, thiện ác đều có báo, chỉ là con người có ngộ ra hay không mà thôi…

vi-sao-nguoi-song-luong-thien-luon-gap-canh-trai-ngang-dau-kho
Ảnh minh họa

Cổ ngữ nói: “Người thiện lương cho dù chưa nhận được phúc nhưng họa thì đã rời xa”. Bởi vậy, thế giới có thể hỗn loạn nhưng nội tâm không thể dơ bẩn.

Đức Phật có nói: Tướng do tâm sinh. Vẻ đẹp của một người là từ trong mà phản ánh ra ngoài, tâm hồn đẹp mới là vẻ đẹp thật sự; phụ nữ có thể không đẹp nhưng nhất định phải thiện lương. Người phụ nữ thiện lương có vẻ đẹp đặc biệt, như hoa sen thuần khiết mà cao nhã, họ có một trái tim thanh khiết trong suốt, sự ấm áp được ẩn tàng trong nụ cười nhẹ nhàng trên môi, cái gốc tốt đẹp được trồng ở trong những năm tháng thanh đạm.

Có một số việc không cần nói thì nên trầm mặc, có một số việc có thể nhìn thấu nhưng không nên nhìn thấu, có một số người có thể nhìn thấu nhưng không nên bóc trần. Đời người có những lúc thiện lương cấp cho người khác một con đường lui cũng chính là cấp cho mình một cơ hội.

vi-sao-nguoi-song-luong-thien-luon-gap-canh-trai-ngang-dau-kho
Cổ ngữ nói: “Người thiện lương cho dù chưa nhận được phúc nhưng họa thì đã rời xa”. Bởi vậy, thế giới có thể hỗn loạn nhưng nội tâm không thể dơ bẩn.  Ảnh minh họa

Trước đây, có một vị hòa thượng vì muốn tu sửa chùa nên đã xuống núi để hóa duyên. Nhưng dẫu hoà thượng đi suốt nhiều ngày trời mà vẫn không có một ai phát tâm quyên góp.

Nhìn thấy lão hoà thượng vẫn ngày ngày đội nắng đội mưa bước đi ròng rã, cậu bé đánh giày trên đường đã động lòng trắc ẩn, đem toàn bộ số tiền tích cóp được đưa cho hòa thượng.

Hành động này của cậu khiến người dân trong vùng đều cảm động. Họ truyền tai nhau rằng: Thằng bé đánh giày ấy, nó mồ côi như thế, nghèo khổ như vậy, lại suốt ngày đau yếu, vậy mà tâm thiện lương lại khiến người lớn chúng ta phải hổ thẹn.

Thế là, người này đem bố thí vài đồng, người kia hào phóng bỏ ra vài chục, người nọ thấy hàng xóm của mình đi bố thí thì cũng bắt chước làm theo, rất nhanh chóng lão hòa thượng đã có đủ số tiền để tu sửa chùa.

Nhưng chẳng bao lâu sau, tai hoạ liên tiếp ập lên người cậu bé tội nghiệp.

Vì toàn bộ số tiền tiết kiệm đã dùng hết, tiền công đánh giày mỗi ngày lại chẳng được bao nhiêu, nên cậu bé không thể tiếp tục mua thuốc thang nữa. Bệnh tình ngày một trầm trọng hơn, khiến cả hai mắt của cậu đều mù loà.

Vì mất đi đôi mắt, cậu cũng không thể đi đánh giày, không thể tự nuôi sống bản thân được nữa. Có người đàn bà goá xót thương tình cảnh của đứa trẻ nghèo, đã đưa cậu về nhà nhận làm con nuôi. Chẳng ngờ rằng, mới được dăm ba hôm thì cậu bé bất cẩn ngã xuống hố phân mà chết.

Chuyện này vừa truyền ra, người dân cả vùng đều xôn xao bàn tán: “Vì sao thằng bé nhân hậu ấy lại gặp phải những chuyện bất hạnh thế này?”; “Ông Trời không có mắt hay sao?”; “Đúng là ở hiền mà chẳng gặp lành!”…

Nỗi bất hạnh của đứa trẻ đánh giày như một gáo nước lạnh khiến người ta hoài nghi về nhân quả, thiện báo, ai ai cũng hoang mang với những câu hỏi lớn trong lòng.

Lúc này, lão hòa thượng đang ngồi đả toạ trong chùa. Trong lúc nhập định, ông bỗng nhìn thấy cậu bé đánh giày bước tới, chắp tay lạy ông một cách cung kính.

Lão hòa thượng nhìn đứa trẻ với ánh mắt từ bi, ông hiểu rằng cậu bé đang có điều muốn nói.

“Thưa sư phụ, giờ con đã hiểu vì sao cuộc đời của con lại bi thảm như vậy. Vì trong một kiếp sống trước đây con đã tạo quá nhiều ác duyên, từng phải làm thân trâu ngựa để trả một phần nợ nghiệp. Rồi khi chuyển sinh thành người, thân thể con cũng không được kiện toàn, sinh ra đã yếu ớt, đau ốm triền miên.

Diêm Vương phán quyết rằng con đời này là đứa trẻ mồ côi bệnh tật, đời sau phải bị mù hai mắt, và đời kế tiếp là bị tàn tật rồi rơi vào hố phân mà chết.

Nhưng vì con đã phát tâm từ bi, bố thí cho nhà chùa. Ngài Diêm Vương nói rằng con sống cực khổ như vậy mà vẫn còn thiện tâm giúp đỡ người khác, đặc biệt giúp đỡ người tu hành, nên việc làm ấy đã tiêu trừ rất nhiều tội nghiệp.

Hơn nữa, còn cho con được trả sạch nghiệp nợ ba đời vào trong một kiếp sống, đời sau không còn phải chịu ác báo nữa.

Bởi vậy, con xin sư phụ giúp con đem đoạn nhân duyên này nói rõ với thế nhân, để giải trừ nghi hoặc trong lòng họ, giúp họ hiểu rằng nhân quả báo ứng là có thật, tích đức hành thiện mới có được phúc báo về sau. Làm được điều ấy, cũng là sư phụ từ bi đã giúp con tích thêm chút công đức vậy”.

Lão hoà thượng khẽ gật đầu và nói: “Ta mừng là sau nhiều đời khổ nạn, cuối cùng con đã tỉnh ngộ rồi. Đời là bể khổ, nhân gian là cõi mê, ta chỉ mong con sớm bước vào cửa tu hành, thoát khỏi ải trầm luân”.

vi-sao-nguoi-song-luong-thien-luon-gap-canh-trai-ngang-dau-kho
Nỗi bất hạnh của đứa trẻ đánh giày như một gáo nước lạnh khiến người ta hoài nghi về nhân quả, thiện báo, ai ai cũng hoang mang với những câu hỏi lớn trong lòng. Ảnh minh họa

Thiện lương như mưa sương, thấm nhuần điều đẹp nhất của sinh mệnh. Tuế nguyệt xoay vần, ngay cả khi mỗi ngày tàn phai nhan sắc, sinh mệnh cũng vì có thiện lương mà được trẻ trung mỹ lệ, vĩnh viễn không rơi rụng tan tác.

Trong cuộc sống, thiện lương luôn tồn tại, dùng tâm cảm thụ, sẽ lĩnh hội được các loại thiện lương khác nhau.

Tâm tồn thiện lương, chúng ta nhất định có thể lĩnh hội được ý nghĩa của cuộc sống; từ bỏ thiện lương, sinh mệnh của chúng ta sẽ tối tăm u ám, hễ bước vào thế giới vội vã là sẽ không lưu lại chút gì tốt đẹp. Do đó, cuộc sống cần thiện lương, làm người càng cần phải thiện lương.

vi-sao-nguoi-song-luong-thien-luon-gap-canh-trai-ngang-dau-kho
Do đó, cuộc sống cần thiện lương, làm người càng cần phải thiện lương. Ảnh minh họa

Người ôm giữ thiện lương sợ gì kinh qua mưa to gió lớn, thể nghiệm qua núi cao vực thẳm, hiểu biết qua muôn hình vạn trạng của cuộc sống?

Sau khi trải qua những điều đó cũng vẫn bảo trì một trái tim kiên nhẫn, thuần tịnh, bước đi tự tại trên con đường nhân sinh, ảnh hưởng đến người xung quanh, trân quý chính bản thân, mang theo nụ cười để đón nhận cuộc đời gió mưa.

 

‘Nếu bạn vì bỏ lỡ mặt trời mà khóc than, thì bạn sẽ đánh mất những vì sao và ánh trăng!’

Chúng ta thường hay hối tiếc. Sau đó lại nghĩ “Nếu lúc trước biết như thế thì sẽ không làm vậy”, nhưng trên thế gian này không có bán liều thuốc chữa sự hối tiếc, thế là đắm chìm trong nỗi dằn vặt, đã đánh mất đi hiện tại, tương lai cũng sẽ mất luôn.

 

Chỉ một câu nói tử tế có thể làm ấm lòng người 3 mùa đông

"Lương ngôn nhất cú tam đông noãn, thương nhân nhất ngữ lục nguyệt hàn" – ý chỉ một câu nói tử tế có thể làm ấm lòng người 3 mùa đông, một câu nói tổn thương khiến người ta sống giữa tháng 6 mà cảm thấy lạnh.

 

Khi bị kẻ khác hãm hại bạn nên nhớ ‘người hại không chết, chỉ sợ trời hại’

Khi bị người khác hãm hại phải rơi vào hoàn cảnh mất công danh, sự nghiệp, mất tất cả, bạn hãy nhớ điều này: Người hại thì không thể chết được bởi chúng ta có thể làm lại từ đầu. Còn trời hại (bệnh tật, ốm đau, tai nạn...) thì chúng ta tuyệt nhiên không còn cơ hội. Vì thế, trong bất kể thời khắc nào hãy luôn tự nhắc nhở mình giữ được sự thiện lương.

Tin khác