Đời sống
23/03/2019 10:58Thổn thức tiếng sáo trưa của ông lão mù nơi phố Hội
Cặm cụi và nhẫn nại, tiếng sáo trưa bên vỉa hè Phố Hội vừa thanh thót, vừa ai oán như muốn nói lên nỗi lòng của người đàn ông đã nhiều tuổi ấy. Tiếng sáo trưa khiến những vị khách qua đường ai ai cũng chăm chú lắng nghe như thể không muốn bỏ sót bất cứ nốt nhạc nào. Ở đó, ông lão mù vẫn bền bỉ mỗi ngày, chơi đàn và lắng nghe tiếng lòng từ sông nước Phố Hội.
Nhiều năm nay rồi, những người thường qua lại ngã tư Bệnh Viện Hội An, họ vẫn coi ông Lê Văn Luyện (năm nay 75 tuổi, quê quán Điện Dương, Điện Bàn, Tỉnh Quảng Nam, hiện đang ở trọ 1 mình tại 15 Đinh Tiên Hoàng, Hội An) như người thân. Ngày nào cũng vậy, tiếng sáo mang chở bao niềm ao ước và cả một thời u buồn của ông lão khiếm thị Lê Văn Luyện khiến lòng người xốn xang.
Những người khách ngang qua phố bị ông thu hút bởi tiếng sáo réo rắt ấy. Họ nhìn ông, nhìn đôi tay điêu luyện của ông nâng niu trên những nốt sáo, để tiếng sáo như hòa vào không gian im ắng ban trưa, quện vào lòng ngườiy.
Bị mù từ lâu, ông một mình rong ruổi làm đủ nghề để kiếm sống. Bị mù, ông một mình rong ruổi làm đủ nghề để kiếm sống. Năm 30 tuổi ông bị tai nạn khiến hai mắt mù vĩnh viễn. Ôn khăn gói cùng gia đình vào Đắk Lắk tha phương cầu thực. Dù mù lòa ông vẫn cố gắng mưu sinh, từ bán chổi đót đến quạt giấy để kiếm tiền nuôi ba con ăn học. Khi các con đã khôn lớn, ông cùng vợ quay về quê sinh sống.
Về quê, vợ ông bị suy thận, đau khớp, hở van tim khiến bà nằm bất động một chỗ. Gánh nặng mưu sinh lại chất lên đôi vai già của ông. Con cái thì cũng không khá giả gì. Thế là với cây sáo trong tay và cây gậy dò đường, ông lại rong ruổi đi bán vé số kiếm tiền.
Tuy đôi mắt không nhìn thấy nhưng ông vẫn vô cùng lạc quan. Ông tự học thổi sáo, rồi lấy vé số bán giữa ngã tư đường. Cây sáo này cũng chính là công cụ giúp ông kiếm tiền nuôi sống bản thân suốt bao năm qua.
Dường như, tiếng sáo trưa của ông mang bao tâm sự chất chứa. Mỗi ngày ông lấy vé số và cầm cây sáo thân thuộc của ông, ngồi ở ngã tư Bệnh Viện Hội An và nhẹ nhàng cất lên vài tiếng sáo du dương, cho những hành khách lỡ đường cảm thấy một chút bình yên nào đó, từ tiếng sáo của ông. Tôi hỏi ở xứ này còn mấy người thổi sáo giữa ngã tư đường như ông không. Ông lắc đầu, bảo làm gì có ai.
Tôi nhìn cây sáo của ông, nhìn xấp vé số của ông giữa lòng đường mà lòng buồn se sắt. Cây sáo ấy, như vẫn thay ông hát về một thời quá vãng vàng son, đầy đam mê và tiếc nuối; về một ngày mai vô định, với bao nỗi day dứt, xót đau. Nhịp sáo của ông giữa ồn ã phố phường lúc chậm rãi mà phóng túng, như chính phong thái khoan thai, thư thả và những giây phút lặng lẽ tự do đầy kiêu hãnh của người đã trải qua gần hết một đời trong buồn vui sướng khổ vô cùng.
Đời lấy của ông đôi mắt, nhưng trả cho ông tài thổi sáo. Ngày ngày, ông thổi sáo và bán vé số, cuộc sống đắp đổi qua ngày. Mình ông, vẫn đàn, mang nốt trầm nốt bổng lấy cuộc sống của cả đời người những lúc cuối cùng.
Cứ thế, ngày ngày bên bến ngã tư đường, khi sự mệt mỏi của nhiều người bởi nỗi lo cơm áo gạo tiền đè nặng, chắc hẳn sẽ có những giây phút họ lại cảm thấy dịu lòng lại khi lảnh lót trong ồn ào hỗn tạp âm thanh của đời thường là tiếng sáo da diết của ông lão mù.
Tiếng sáo da diết vang lên, những điệu nhạc trầm buồn hay thánh thót vang vọng làm nhiều người bừng tỉnh. Họ lặng im thả hồn vào tiếng sáo, miên man những âm giai đặc biệt và thưởng thức. Những bản tình ca bolero, những buồn vui sướng khổ... hay rất nhiều bản nhạc như hơi thở quê hương cùng với sóng sông Hoài như tạo nên bản hợp ca với tiếng sáo của ông lão mù, cứ vương vấn mãi không thôi.
Trưa, giữa ngã tư đường, ông vẫn thổi sáo trong cái nắng miền Trung. Hình như ông dồn hết tâm sự lòng mình vào tiếng sáo. Tiếng sáo cứ thổn thức, như miên man ngược về thời xa vắng, về một miền hoài niệm xa lắc của người đã hằng trải qua bao nhiêu mùa mưa nắng trên miền sông nước hùng vĩ này.
Tiếng sáo của ông không lớn, nhưng rất đặc biệt, hoàn toàn không giống các nhạc cụ khác. Nghe như chính lòng người đang trò chuyện vui vẻ, trầm bổng với mình. Tiếng sáo không ngân dài, nhưng vang xa vọng trong lòng người. Nghe như nước đổ, quặn thắt, chung chiêng dội vào lòng thuyền, nghe lang thang hun hút trên sóng nước. Cây sáo có lẽ đã chở nặng tiếng lòng của ông bao năm rồi.
Nhiều du khách đến phố Hội đã vô cùng thích thú khi nơi đây có ông lão mù thổi sáo như thế. Họ không chỉ ngạc nhiên về cây sáo của ông, mà còn cả về sự am hiểu với âm nhạc của ông, đặc biệt là âm nhạc dân gian, âm hưởng của miền quê kiểng. Ông kể, có lần khách du lịch trở lại không thấy ông lại hỏi thăm, tìm kiếm nên ông quyết định ngồi luôn một địa điểm, đến nay đã gần 20 năm.
Ông bảo, đời ông chỉ có tiếng sáo này như thế. Tiếng sáo không chỉ giúp ông mưu sinh, mà đó còn là nỗi lòng của ông, như sợi dây duy nhất và linh thiêng níu ông với cuộc sống này. Tiếng sáo của ông là nhưng sợi tâm tình rút ra từ chính trái tim ông, êm ái và đầy mê mải.
Trưa phố cổ hiền hòa, ông vẫn ôm cây sáo của mình, mang chở cả những tâm tư thoát lên từng nốt, từng cung bậc của âm thanh, hòa vào tiếng sóng nước êm ái của sông Hoài miên man từng ngày.
Hoang phế nhà hỏa táng hơn 13 năm tại Hội AnVào tháng 4-2004, UBND thành phố Hội An (tỉnh Quảng Nam) đã phê duyệt xây dựng công trình nhà hỏa táng ở TP.Hội An với số vốn đầu từ lên đến 12 tỷ đồng vào thời điểm đó. Tuy nhiên khi đang xây dựng dang dở thì công trình bỗng dưng ngừng thi công và dần rơi vào tình trạng hoang phế. |