Chuyện người công nhân có một chân và tấm giấy 'chứng nhận là phụ nữ'

08:56 15/11/2018

Giữa trưa nắng gắt, con tàu dừng lại ở một ga xép cũng là một khu công nghiệp, một nhóm công nhân ùa lên, cuối cùng là một người đàn ông với chiếc nạng gỗ và một bên chân giả bước khó nhọc lên tàu.

chuyen-nguoi-cong-nhan-co-mot-chan-va-tam-giay-chung-nhan-la-phu-nu
Ảnh minh họa

Họ là nhóm công nhân cuối cùng của khu công nghiệp được về nhà sau hơn 1 năm làm việc liên tục trên công trường. Nhìn nét mặt ai nấy đều hồ hởi, vui tươi vì sắp được về nhà gặp gia đình sau một thời gian dài và nhất là anh công nhân đi nạng vì đã 2 năm anh chưa về nhà bởi phải điều trị tai nạn lao động. 

Cô nhân viên kiểm soát vé với mái tóc vàng hoe và đôi môi đỏ chót đề nghị được kiểm tra vé của những người khách mới lên. Cô ta cau mày nhìn vé của người công nhân tàn tật rồi nói lớn: “Đây là vé dùng cho trẻ em, anh mua nhầm rồi?”. Anh công nhân trả lời: “Tôi không nhầm. Tôi bị tàn tật. Tôi thấy giá vé của người tàn tật và trẻ em bằng nhau, bằng 1/2 giá vé bình thường. Người bán vé yêu cầu giấy chứng nhận tàn tật mà tôi thì không có nên đã mua vé trẻ em, cũng như vậy thôi mà”.

Cô nhân viên kiểm soát vé tỏ rõ vẻ khó chịu và lớn tiếng hơn: “Tôi cũng yêu cầu được xem giấy chứng nhận tàn tật của anh”. Người công nhân bối rối vén một bên gấu quần lên và cởi đôi giày bảo hộ để lộ ra bàn chân giả và nói: “Tôi bị tai nạn lao động, phải cưa cả bàn chân phải, tôi không có giấy chứng nhận bị tàn tật”. Cô nhân viên kiểm soát vé nói lớn: “Tôi không cần biết anh bị làm sao, tôi chỉ làm đúng quy định, nếu anh muốn mua vé dành cho người tàn tật thì anh phải có giấy chứng nhận tàn tật, nếu không có, yêu cầu anh trả thêm 1/2 giá vé còn lại”. 

Người công nhân tàn tật càng bối rối khi tất cả hành khách trong toa tàu đều nhìn anh và xì xầm bàn tán, anh lắp bắp: “Thật sự là tôi không còn tiền nữa. Tôi là công nhân đi làm xa quê đã hơn 2 năm nay, tai nạn lao động đã khiến tôi gần như không còn gì… Mong cô…”. Nhưng chưa kịp nói hết câu, cô nhân viên kiểm soát vé đã hét lên: “Quy định là quy định, tôi không cần biết, yêu cầu anh thực hiện ngay”.

Một cụ già ngồi ở ghế sát cửa sổ nãy giờ chăm chú đọc báo, tưởng cụ không để ý đến câu chuyện, không ngờ khi nghe cô nhân viên kiểm soát vé hét lên, cụ bỏ tờ báo xuống và nhẹ nhàng bảo: “Này cô gái, cô có phải là phụ nữ không?”. Cô nhân viên tóc vàng hoe lập tức quay phắt lại phía cụ già cong đôi môi đỏ chót nói: “Ông ăn nói kiểu gì vậy, chả có lẽ tôi là đàn ông?”. Cụ già mỉm cười nhẹ nhàng bảo: “Vậy cô cho mọi người ở đây xem giấy chứng nhận cô là phụ nữ đi, chúng tôi cũng chỉ tin vào giấy tờ thôi, chứ không tin vào lời nói của cô”. 

Cả toa tàu mọi người ai cũng phá lên cười nghiêng ngả, cô nhân viên kiểm soát vé xấu hổ đỏ bừng mặt, lẩm bẩm gì đó rồi tìm cớ chuồn mất, người công nhân tàn tật rưng rưng nhìn cụ già, cụ gật đầu với anh rồi tiếp tục đọc báo. Ngoài trời vẫn nắng gắt, con tàu vẫn chạy đến ga tiếp nhưng câu chuyện vừa xảy ra khiến những ai có mặt ở đó đều không thể nào quên.

Ai đó đã nói, sống trong đời sống cần có một tấm lòng! Thật vậy, nếu cuộc sống này không còn tình yêu thương, lòng vị tha, bao dung, sự thấu hiểu và thông cảm cho nhau tồn tại thì cuộc sống sẽ chỉ giống như một sa mạc hoang vu mà thôi.

 

Nhóm bạn cứu thai nhi, kỳ tích bé nhỏ

Cứ mỗi lần cứu được một thai nhi suýt bị mẹ từ bỏ, hoặc có em bé sinh non được xuất viện hoặc tìm được bố mẹ mới cho một bé “vừa thoát chết đã bơ vơ”, trang facebook của Phạm Ánh Nguyệt tưng bừng như ngày hội. Nguyệt e dè việc lên báo nói về mình vì “em chỉ muốn bình an để cứu các con thôi”.

 

Cắt tóc đổi nụ cười

Nhiều tháng nay, những người mưu sinh đường phố, sinh viên nghèo, cánh xe ôm trên địa bàn quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng, rỉ tai nhau về một tiệm cắt tóc "không mất phí, lại cười vui" trên vỉa hè Tôn Đức Thắng.

Nguồn: https://anninhthudo.vn/doi-song/chuyen-nguoi-cong-nhan-co-mot-chan-va-tam-giay-chung-nhan-la-phu-nu/790059.antd



Tin khác